RE-RITE - Instalação audiovisual interactiva   




Em 12 de Janeiro de 2011 estivemos na instalação multimédia interactiva – RE-RITE –, um projecto da Philarmonia Orchestra de Londres que ocupou um piso nunca antes aberto ao público do edifício do MUDE – Museu do Design e da Moda de Lisboa.
“O Projecto RE-RITE consiste numa instalação interactiva na qual fluem várias imagens vídeo da Philarmonia Orchestra a interpretar A Sagração da Primavera de Igor Stravinsky, conduzida por Esa-Pekka Salonen. Assemelhando-se a um puzzle, o projecto consiste numa revolucionária instalação digital filmada com 29 câmaras distintas e com microfones em todas as secções da orquestra. As projecções dos vídeos são apresentadas em tamanho maior que o real e acompanhadas do respectivo som em toda a instalação, permitindo observar secções específicas de instrumentos como se o espectador estivesse no meio da Orquestra”. http://www.mude.pt/catalogoEaugusta/Temps/re-rite.html


          COMO SE FAZ UM TRABALHO DE GRUPO   

Grande parte da actividade que desenvolves em AP decorre em trabalho de grupo. Esta circunstância deve-se ao facto de o trabalho de grupo promover um conjunto de competências que vais necessitar na tua vida académica e profissional.

De entre as muitas vantagens do trabalho de equipa, que justificam o recurso a esta forma de trabalhar, destacaremos algumas competências que promovem: 

a cooperação entre os seus membros;
a discussão de ideias e a reflexão sobre as questões;
o aperfeiçoamento de técnicas de comunicação;
a organização do trabalho.

Um bom grupo de trabalho

Um bom grupo de trabalho tem de ter duas condições essenciais: ter objectivos claros e desejar ser bem sucedido. Contrariamente ao que vulgarmente se pensa, a heterogeneidade e a diferença dos membros que constituem um grupo são factores que promovem um trabalho mais produtivo e que favorecem a solidariedade entre os seus membros. Muitas vezes um grupo falha nos seus objectivos e a qualidade de trabalho fica aquém das expectativas porque o grupo é constituído por um conjunto de pessoas que partilham dos mesmos pontos de vista ou que estão ligadas fundamentalmente por questões de amizade.

Contudo, para que um grupo funcione e o trabalho renda, há um conjunto de regras que devem ser respeitadas:

os elementos que o compõem devem procurar tomar decisões por unanimidade;
cada elemento tem de ter disponibilidade para fazer concessões;
nenhum membro deve impor a sua opinião ou perspectiva;
deve-se encarar a crítica como um factor de promoção da qualidade do trabalho;
o conflito é inerente ao trabalho de grupo devendo ser visto como normal no processo de trabalho e como um factor de crescimento colectivo e individual;
todos os membros têm de trabalhar: se um membro não trabalha, o rendimento do grupo está comprometido e as relações entram em crise;
os elementos do grupo fazem a avaliação dos resultados do trabalho bem como da participação de cada um: fazer a auto e hetero-avaliação.

Como trabalhar

Para que uma sessão de trabalho renda, é preciso que todos os seus membros:

saibam claramente sobre o que se vai trabalhar
cheguem a acordo sobre os limites do tema ou subtema que estão a desenvolver;
definam prioridades e objectivos parcelares a atingir em cada etapa de trabalho;
partilhem a informação e os recursos;
registem as ideias, decisões e planos;
fixem prazos;
distribuam as tarefas e designem os responsáveis;
percebam e respeitem a distribuição das tarefas;
identifiquem os meios e recursos necessários para o desenvolvimento do trabalho;  
cheguem a conclusões;
sejam disciplinados e responsáveis;
tenham confiança e sejam solidários entre si.

Problemas no grupo

A diversidade e a heterogeneidade inerente a um bom grupo de trabalho geram conflitos: de opiniões, de perspectivas, de formas de actuação. Contudo, não são os conflitos que têm esta origem que podem pôr em causa o trabalho de grupo. Até são condição do desenvolvimento de um trabalho produtivo e de qualidade. Há no entanto, problemas que podem comprometer o rendimento de uma equipa.

Os principais problemas que podem surgir num grupo de trabalho são:

o desinteresse de um ou vários membros;
os conflitos de liderança;
a falta de lealdade;
as dificuldades na aplicação do plano de trabalho.

Se o grupo em que estás integrado vive alguns destes problemas, partilhem-nos com o professor. Um elemento experiente e externo ao grupo pode ajudar a superar a crise.

          Sabedoria Secreta I   

Sabedoria Secreta I


1 O povo se sentava ao redor do Rabi Yahushua de nazaret, e ouvia com grande reverência. Desejavam eles ouvir as palavras que lhes dariam vida. Eram como ovelhas famintas por alimento.
2 Shimon, estando entre os talmidim, disse: "Nós não conhecemos toda a verdade – e precisamos ouvir o teu ensinamento." 3 Mashiach respondeu: "Muito bem. Tudo que existe depende da Torá, e qualquer pessoa pode encontrar o que está logo abaixo da superfície - enterrado mais profundamente do que nossos olhos. A verdade é como olhar para o branco da lua na água. Se a água é turva, não se pode ver claramente. É como palha ardente no fogo - se a palha está úmida, o fogo não pode queimar incandescente. As verdades da Torá podem ser ocultadas em umidade como esta. Portanto, Shimon, qualquer que deseje seguir o caminho deve deixar os pensamentos, e pôr de lado tudo aquilo que lhe atrapalha a habilidade de aprender toda a verdade." 4 Ser puro e calmo significa ser aberto à pureza e à longanimidade- assim, começa-se a aprender a verdade. Isto significa que a luz pode brilhar, revelando as obras de causa e efeito que conduzem ao shalom. Shimon, saiba disto: as palavras dadas a Mim pelo Pai Celestial alcançam todas as direções. 5 Pessoas lutam para tentar aprender coisas demais por vez. Essa luta, contudo, cria um desejo de fazer alguma coisa. O fazer cria um movimento que pode resultar em ansiedade. Então, é impossível encontrar descanso e contentamento. Por isso Eu ensino longanimidade e o aprendizado gradual da Torá, pois na longanimidade não há perturbação. Então, pode-se entrar no Reino dos Céus. 6 Remova de ti aquilo que te atribula e te distrai, e sede puro como alguém que respira em pureza no vazio, confiando em YHWH. Este é o princípio do conhecimento - é o caminho para o shalom e a plenitude. 7 Shimon, saiba disto. O Pai pode ser encontrado através dos céus e da terra. O Filho de Elohim é a expressa imagem do Pai. O Filho é o caminho para o Pai, e pode ser visto entre todas as pessoas que nEle crêem. 8 Aqueles que agem virtuosamente logo atingem uma reputação; mas a fama faz as pessoas agirem de forma diferente. Elas se tornam movidas por ambições mundanas. Isso as torna infladas e define o que fazem. Pessoas como tais nunca podem atingir shalom e plenitude, pois elas não conhecem o Filho e não têm longanimidade dentro delas. 9 Aqueles que não vivem uma vida de humildade e aqueles que buscam a notoriedade servem como seus próprios guias. Contudo, aqueles que são humildes e simples e não almejam servir às suas próprias carnes conhecem o caminho do shalom e da plenitude através do Filho. 10 Shimon, tu deves ver e ouvir a Torá. Não te distraias pelas coisas do mundo. Quando atingires esse nível de entendimento, serás capaz de sentir o sabor da Torá. Abrace a Tora em teu coração. 11 Tende compaixão e sede sempre compassivo sem tentar se exaltar para alguém. Todos serão libertos desta forma – e este é chamado de o caminho para o shalom e para a plenitude. 12 E todo o povo então se levantou e, após se curvarem, cantaram este cântico: 13 "Louvem todos ao Grande Rabino, pois Tu nos ensinas a Torá em verdade. Tal como ela é, e em profundidade e em mistério, além do que pudemos imaginar."

Fonte: Livro das Palavras do Ungido

De Mar Ya’akov HaTsadik (São Thiago) acerca das Palavras do Mashiach

*Mashiach= Ungido, Messias escatológico do judaísmo, que trará um novo período de paz e espiritualidade e uma nova ordem social e economica para todos os povos. Os Netzarim qualificam e reconhecem que o Rabinu Y´shua de Nazaret é o Messias.


*Torah = Conjunto de revelações e intruções da vontade do ser supremo YHWH.

          Eshet Chayil, uma mulher de valor!   

Eshet Chayil, uma mulher de valor!

by Kohen Uriel Ben Levy


Está escrito em Bereshit/Gn 2:18

Transliteração: vayómér YHWH elohím ló´tóv heyôt haádam livaddô ééséh lô êzér kinégiddô

Tradução literal:
"E disse Yáhuéh Elohím: Não é bom que aconteça que o Ádam ("adão") esteja permanente solitário à parte e separado, farei uma que ele possa encontrar auxilio e ajuda e esteja na presença dele". Bereshit/Gn 2.18

Aqui podemos ver o seguinte, pelo conhecimento das palavras hebraicas e pelo discernimento espiritual que:


A) Elohim viu que a missão do homem não poderia ser cumprindo estando solitário, precisaria ser elaborado a partir dele uma força complementar de trabalho e criativade para o bem dele, para dividir tarefas e somar esforços, este ser criativo(a mulher) seria uma espécie de gerente, conselheiro do homem, assim o homem estaria completo e sua missão divina sempre teria sucesso e progresso


B) Quando Yah planeja e executa a criação da Isháh(mulher), Ele a faz já de uma fonte, ou seja, o homem foi quem gerou a mulher apartir da intervenção de Elohim, quando ele diz "ééséh" "Farei", já indica qual é a natureza deste ser gerado apartir do homem, seria um ser cheio de criatividade, trabalho, produção, um ser belo, mas também muito disciplinado, cuja missão ou SUB-MISSÃO era fazer que o trabalho do Homem fosse sempre criativo. produtivo, prospero e fértil.


C) Elohim faz da mulher uma "êzér", isto é " ajudadora, auxiliadora, companheira", sempre que homem necessitasse de "ajuda, auxílio, e companhia (sexual,moral, afetiva) encontraria em sua companheira, sem precisar de uma outra,, pois YAH criou apenas UMA para homem, e não duas!.


D) quer dizer o texto, que o ser feito( a mulher), é do mesmo genero do homem, criado dos mesmos membros, mas que tem uma força criativa incrível, porém, ela para cumprir sua missão, deve está na PRESENÇA DO HOMEM, isto é, em SUB-MISSÃO, submetida ao comando do homem, a liderança do homem, pois sem a liderança do homem que é o Rôsh(o cabeça), ela poderá dissipar suas forças para o mal, quebrando assim sua missão e trazendo grande infortúnio para sua missão e para aquele que está ao seu lado, antes de mais nada, a mulher deve sua vida ao homem que a gerou! então deve mostrar ao seu gerador de vida LEALDADE, E PRONTA PARA OBECEDER ORDENS INTELIGENTE E DE SABEDORIA VINDO DO HOMEM! por isso que os homens não podem ser tolos! pois tolos não dão ordens inteligente e de sabedoria, e mulheres criativas não se submetem a homens tolos! mulheres só se submetem a homens sábios e inteligentes e machos também!


E) A Torah utiliza a palavra "kinégiddô" que tem também estes significas: "estár diante", "na presença", e em "oposição a". Qual o significado?


Que se o homem fugir de sua meta missionária, ELA DEVE COM TERNURA SE OPOR PARA O BEM DO HOMEM, aconselha-lo com sabedoria,perspicácia e desenvoltura, para que o mesmo possa refletir e voltar a sua posição original de Rósh, provedor, gerador e cumpridor das leis e principios que regem o universo, para que o meio ambiente em que vive como rei, possas permanecer sempre em harmonia e em shalom completo. Todavia, a mulher, por sua beleza e criatividade, tende a cair em soberba e vaidade, desta forma, a oposição que ela poderia usar para o bem do homem, podem se tornar desgraça e morte para o homem! pois como Rósh de sua vida, a mulher deve sempre consultar ao homem em tudo que venha fazer, não deve impor nada ao homem, mas deve está sempre em lealdade e obediencia aquele que lhe gerou a vida por meio do poder de YHWH!
Sabemos porém que a mulher caiu no conto do vigarista haSatan, o vendedor dos "comésticos" "cobra venenosa", que oferecia "vida eterna" por meio de um fruto ( se parece com o zeca urubú querendo enrrolar o pica pau!) e esta sem consultar seu lider, adquiriu o fruto venenoso e usou seu poder de criatividade, inteligencia, argumento, sexualidade para impor a seu lider sua vaidade e cobiça! trazendo desgraça a ambos! Antes que encerre meus comentários, louvamos YHWH que enviou seu filho amado YAHSHUA haMashiach para trazer a VIDA DO ETERNO e salvar o homem! e como ele o Mashiach veio para resgatar e redimir o homem? vejamos:

"
E porei inimizade entre ti e a mulher, e entre a tua semente e a sua semente; esta te ferirá a cabeça, e tu lhe ferirás o calcanhar". GN 3:15

"No entanto, haverá um remédio para os filhos da mulher, mas para ti, serpente, não deve haver medicina: mas para eles se preparaá um remédio para o calcanhar nos dias do Rei Messias" Targum Yerushalaim de Gn 3.15


Assim como, o homem pelo poder de Yah gerou a mulher e lhe deu vida ("osso do meu osso, sangue do meu sangue"), agora a mulher recebeu uma grande missão, ela deveria GERAR O ULTIMO ADÃO, O CELESTIAL, para que pudesse salvar e dá vida do eterno aos homens! e trazer a VACINA contra o veneno do pecado! Vejamos outras profecias e o cumprimento:

"
Portanto o mesmo YHWH vos dará um sinal: Eis que a virgem conceberá, e dará à luz um filho, e chamará o seu nome Emanuel".Isaías 7:14

"
Eis que a virgem conceberá, e dará à luz um filho, E chamá-lo-ão pelo nome de IMANU-EL, Que traduzido é: Elohím conosco".Mateus 1:23

"A uma virgem desposada com um homem, cujo nome era Yôsef, da casa de David; e o nome da virgem era Míriam". Lucas 1:27

"Mas, vindo a plenitude dos tempos, Elohím enviou seu Filho, nascido de mulher, nascido sob a Torah". Gálatas 4:4

O Rabbi Yahshua de Netzaret implantou com grande sucesso a escola dos Netzarim, que foi a 25ª escola dos profetas de Israel, que recebeu alunos de todas as demais escolas, pois o Rabinato de Yahshua no momento é abrangente, é de redimir e não condenar, e de ajuntar e não espalhar!
Uma das grandes reformas que o Rabinu fez, foi admitir em seu círculos de estudantes, discípulas(talmidot) mulheres! algo impensável nos circulos farizaico e saduceu! As discípulas exerceram um papel importante na obra e ministério de Yahshua, primeiro que ele nasceu de uma mulher! depois curou diversas mulheres! e poor fim as admitiu nos estudos da torah e da profecia! Assim como as mulheres foram brilhantes no auxílio e execução dos materiais e objetos do Mishkan "tabernáculo", da mesma forma foram generosas no auxílio do ministério de Yahshua, ajudando-o em sua missão, confirmemos pois:

E aconteceu, depois disto, que andava de cidade em cidade, e de aldeia em aldeia, pregando e anunciando o evangelho do reino de YHWH; e os doze iam com ele,
E algumas mulheres que haviam sido curadas de espíritos malignos e de enfermidades: Míriam de magdala, da qual saíram sete demônios; E Ionáh, mulher de Cuza, procurador de Herodes, e Shoshanah, e muitas outras que o serviam com seus bens. Lucas 8:1,2

As mulheres foram grandes auxiliadoras e provedoras do Ministério do Rei Yahushua! baruch haShem YHWH!
Que grandes discípulas!

E as mulheres, que tinham vindo com ele da Galiléia, seguiram também e viram o sepulcro, e como foi posto o seu corpo.
E, voltando elas, prepararam especiarias e ungüentos; e no Shabat repousaram, conforme o mandamento. Lucas 23:55,56


Que mulheres obedientes a YHWH!


Para encerrar, vejamos que a mulher tem grande responsábilidade espiritual, em que deve cumprir seja na qualidade de moça, virgem, esposa,mãe, e membra da Comunidade de Israel. Ambos, Homens e Mulheres tem que individualmente e coletivamente entrar e observar os princípios da Aliança de YHWH Elohím com a Comunidade eleita de Israel. Leiamos a Torah:


Guardai, pois, as palavras desta aliança, e cumpri-as, para que prospereis em tudo quanto fizerdes.
Vós todos estais hoje perante o YHWH vosso Elohím; os capitães de vossas tribos, vossos anciãos, e os vossos oficiais, todos os homens de Israel; Os vossos meninos, as vossas mulheres, e o estrangeiro que está no meio do vosso arraial; desde o rachador da vossa lenha até ao tirador da vossa água; Para entrardes na aliança do YHWH teu Elohím, e no seu juramento que o YHWH teu Elohím hoje faz convosco. Devarim/Deut 29:9-12


Admoesto com amor, que as mulheres nestes aharit hayamim/ultimos días, neste olam hazéh/no mundo presente, em que a união entre um homem e uma mulher está sendo violentada por uma poderosa mídia de mentiras e falsidades com o objetivo em desestimular e menosprezar a atração, o amor e o casamento entre um homem e uma mullher, nunca que a união heterossexual foi tão atacada e banalizada nestes últimos dias! Então há um sistema que se opõe ao plano de Yah para com homem e para com a mulher, e este plano é a Família!
A União HETEROSEXUAL É o único modelo divino de continuação e preservação da vida, do amor, do gozo, da fertilidade, do progresso e das bençãos de Yah sobre a Família que deve ser edificada de acordo com os fundamentos da Torah, a Palavra de YHWH, e por causa desta fidelidade ao plano de YHWH, será e continuará sendo derramadas bênçãos sobre a Família, bênçãos da vida do eterno sobre o meio ambiente em que o homem completo vive! homem e mulher os Criou!!!
Quero dizer, que do ponto de vita metafísico e místico, YHWH se casará com sua Noiva a nova Yahushalaim(jerusalém) , leal, submissa, fiel e pura, que lhe dará uma Multidão de Filhos benditos( que são as nações redimidas!) Aconselho as Varoas exercitarem seus dons em Yahshua, assim saberão cumprir a Sub-missão como auxiliadoras e ajudadoras criativas, fazendo prosperar os vossos Esposos! Da mesma forma aos Varões aconselho que exercitem os dons em Yahshua, e o maior dos dons é o amor, Sacrifiquem-se! Aprendam e pratiquem o amor para com vossas Esposas!
Chamo todas as mulheres, tres vezes ao dia, para recitarem o Shema (Deut 6:4-9) e auxiliarem no serviço das rezas e orações, pois YAH lhes deu o dom de auxiliadoras, ajudadoras, consoladoras e conselheiras sábias, e também o maior de todos os dons, que é o dom de gerar uma vida, chamamos as mulheres para pôr o véu como sinal da autoridade dos esposos, que grande humildade! chamamos estas bravas mulheres para estarem usandos vestimentas especiais, sem vaidade, sem luxúria, porém sempre belas,humildes, com tzitzit, com ternura, doçura e generosidade, sim, as chamamos para serem uma tremenda benção como provedoras do Ministério do Rei Yahushua haMashiach, vosso Amo, Amo de Israel.
Hallelu Yah!

Eshet Chayl! uma mulher de valor!

          Skomentuj 27.06. Malta, którego autorem jest Hrabina Weltmeister   
Nie ma to jak śródziemnomorskie klimaty! <3
          Tập Cận Bình vạch «lằn ranh đỏ» cho Hồng Kông   
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đọc diễn văn tại lễ kỷ niệm 20 năm ngày Hồng Kông được trao trả về Trung Quốc. Hồng Kông, ngày 01/07/2017.

Hôm nay 01/07/2017 ông Tập Cận Bình khẳng định Hồng Kông được tự do hơn bao giờ hết, đồng thời cảnh báo các thách thức « không thể chấp nhận được » đối với chính quyền Bắc Kinh, và ấn định một « lằn ranh đỏ » không thể vượt qua, 20 năm sau khi Hồng Kông được trao trả cho Trung Quốc. 

Chủ tịch Trung Quốc tuyên bố : « Mọi nỗ lực nhằm làm phương hại đến chủ quyền quốc gia, thách thức chính quyền trung ương và Luật căn bản của Hồng Kông đều bị coi là đã vượt qua một lằn ranh đỏ, hoàn toàn không thể chấp nhận được ». Ông cũng răn đe những ai « muốn dùng Hồng Kông làm bàn đạp để xâm nhập vào Hoa lục và tiến hành các hoạt động phá hoại ».

Ông Tập Cận Bình đưa ra lời cảnh báo trên đây sau khi tân trưởng đặc khu Hồng Kông, bà Lâm Trịnh Nguyệt Nga (Carrie Lam), tuyên thệ nhậm chức. Cũng như những người tiền nhiệm, bà Lâm được một ủy ban hầu hết thân Bắc Kinh đề cử.
 

Trong phát biểu sáng nay, đúng 20 năm sau khi trao trả, ông Tập cũng khẳng định Hồng Kông ngày nay « có nhiều quyền dân chủ và tự do hơn bất kỳ thời điểm nào khác trong lịch sử ». Tuy vậy hôm qua bộ Ngoại giao Trung Quốc lại cho rằng Tuyên bố Anh-Trung năm 1984 với nguyên tắc « Một đất nước, hai chế độ » là « không còn phù hợp ».

Hồng Kông trên nguyên tắc được quyền tự do ngôn luận, hệ thống tư pháp độc lập và bầu cử Quốc hội tương đối tự do, những điều không hề có tại Hoa lục. Tuy nhiên bàn tay can thiệp của Bắc Kinh ngày càng lộ liễu, nhất là vụ năm chủ nhà sách « mất tích » năm 2015 rồi sau đó lên truyền hình « tự thú » tại Hoa lục.

Sau phong trào « Cách mạng Dù vàng » đòi phổ thông đầu phiếu đã gây nhiều tiếng vang năm 2014, xuất hiện một trào lưu chính trị khác đòi quyền tự quyết, thậm chí đòi độc lập cho Hồng Kông.

Phe thân Bắc Kinh rất hung hăng.
Chuyến thăm Hồng Kông đầu tiên của ông Tập Cận Bình kể từ khi lên nắm quyền được bảo vệ an ninh tối đa, vào thời điểm vài tháng nữa là đến Đại hội Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Tuy nhiên đây cũng là dịp để những người biểu tình tố cáo Bắc Kinh ngày càng muốn bóp nghẹt đặc khu hành chính có 8 triệu dân.



Cảnh sát trước Lebanon Hospital sau vụ nổ súng ngày 30/06/2017.

(AFP)Nổ súng tại một bệnh viện ở New York làm một người chết

Một cựu nhân viên của bệnh viện Lebanon Hospital ở Bronx, New York hôm qua 30/06/2017 đã bắn vào các đồng nghiệp cũ làm một người chết và sáu người bị thương. Thủ phạm sau đó cũng tự sát chết.

Báo chí cho biết hung thủ tên Henry Bello, bác sĩ, 45 tuổi, từng làm việc vài tháng tại bệnh viện lớn này, sau đó bị kỷ luật vì quấy nhiễu tình dục. Ông ta đã mặc áo blouse trắng, giấu súng tự động trong người, lên tầng 16 và 17 của bệnh viện vào khoảng 15 giờ, là giờ cao điểm thăm khám bệnh. Giết người xong, sau khi tự thiêu không thành, thủ phạm đã tự bắn vào mình.

Hiện trường vụ cháy xe bồn làm 190 người chết ở Quetta, Pakistan ngày 23/06/2017.
(AFP)190 người chết trong vụ cháy xe bồn ở Pakistan

Tổng số người thiệt mạng trong vụ một chiếc xe bồn chở xăng bị cháy ở Pakistan đã lên đến 190 người, vì có 16 người bị thương nặng đã không qua khỏi, theo nguồn tin y tế hôm qua 30/06/2017.

Chiếc xe chở 40.000 lít xăng từ cảng Karachi đến Lahore, thủ phủ bang Pendjab, đã bị lật trên xa lộ hôm Chủ nhật tuần trước. Chiếc xe bồn này đã bốc cháy dữ dội vào lúc nhiều người dân gần đó mang xô, chậu đến để lấy xăng.

Công nhân làm việc tại một công trường xây dựng ở Bangkok, 19/06/2017.
(AFP)Thái Lan hoãn áp dụng luật mới về nhập cư 

Chính quyền quân sự Thái Lan hôm nay 01/07/2017 thông báo tạm hoãn áp dụng đạo luật mới về chống nhập cư bất hợp pháp trong vòng 120 ngày, sau khi nhiều lao động nhập cư đã bỏ trốn sang các nước Cam Bốt, Miến Điện láng giềng.

Theo luật mới, những người không có giấy phép làm việc hợp lệ sẽ bị phạt đến 3.000 đô la, còn chủ sử dụng lao động cũng bị phạt đến 24.000 đô la cho mỗi nhân viên bất hợp pháp. Năm 2014, khoảng 240.000 người Cam Bốt cũng đã trốn khỏi Thái Lan vì chính quyền cảnh cáo sẽ trục xuất tất cả những người không giấy tờ, nhưng sau đó họ đã dần dần quay trở lại.

          Otázka - Sucha malta (Domácnost a bydlení)   
ludek89: Dobry den zdim plot se starych cihel na unimalt 1:3 s kopanym (:odkaz:) je v tom ze malta schne v koleckach hodne rychle! Do malty proto pridam trochu vody a znovu naredim na spravnou hustotu !soused me dnes upozornil ze se to delat nemuze!ma pravdu?pokazde neodhadnu potrebnou davku! (diskuze na internetové stránce)
          Copper Pipe Freezing Point   
Paris on the Nile

To keep a little of that light, sunshine and sweetness, columns, plant, tops and bas-reliefs of sphinxes, which dream ... I ' I ran Paris to find traces of Egypt, I found it and ready to smile sometimes, follow me!

the 17th century already ...
A Pierre Aubert, responsible for collecting tax on salt, the salt tax partnership building in the Marais a mansion . Built between 1656 and 1659 , the scenery is especially entrusted to the brothers Marsy. It Hotel Salé (5 rue de Thorigny, Paris 75004), Picasso museum since 1985.
Two sphinxes (lion body and bust of woman), with front paws crossed . A garland covers the sides and nemes (Egyptian headdress) is topped with crenellated towers
(I admit not having seen such Egypt ...)
Here is one who watches!

Not far away, along the Seine , 2a Wharf Celestine, 4 th arrondissement, the hotel door Fieubet (Gaspard Fieubet, Chancellor of Queen Marie-Therese) is guarded by two sphinxes,
that as the left wing and courtyard garden on the back cover are from the time of construction and renovation by the Sweat and Vicott on plans by architect Jules Mansart Hardoin in the years 1676 - 1681 . For the rest, since 1857 the hotel is a pastiche of Baroque Italian-English.


Along the Seine - stop at the Louvre, Egyptian Antiquities destination, if the desire is there, of course! - You can reach the garden of Tuileries (75001), near la Concorde to find " the Nile," marble, by Lorenzo Ottone ( 1688 - 1692)

This Italian sculptor (1658-1736) is best known for its baroque statues religious (cons-reform) in Rome.

In the next century, 18 th , and a long way to go to the park Bagatelle (Bois de Boulogne Route de Sevres to Neuilly and Allée de Longchamp , Paris 75016). Sphinxes ... by two, before the castle (18th century Folly built by the Comte d'Artois in 1777 after a bet with Queen Marie-Antoinette) ...

Oops! these, the garden, are well suited ... Egyptian character really, is not it?

A pair, controlled by Lhuillier 1778 by Belanger, architect of the Comte d'Artois to the steps of the castle. Lhuillier subcontracted in sculpture at Philip Lawrence Rolland (1746-1816) and fought in 1781.

And ... Bonaparte and then the campaign and the shipment Egypt (1798-1801).
A fighter, Maximilian Cafarelli, General (Engineering) to the wooden leg , scholar and philosopher, who held a key role in preparing the expedition will give Egypt as far his talent to improve the protection of Cairo, facilitate liaison between Alexandria and the Nile, participate in the creation of the Institute of Egypt. Creations of bread ovens, construction of windmills, water supply, irrigation, urbanization, conservation of "objects antique ", etc.. its activities are manifold.
He follows Napoleon en route to Syria, attended the massacre of Jaffa, and died before St. Jean d'Acre: the failure of Bonaparte the end of the dream of the Orient!
Even if little known, a street named after him, close to Temple Street (75003)

Part of Toulon, the expedition took with her soldiers but also 167 scientists, engineers and artists Members of the Commission of Science and Arts: Dolomieu geologist, mathematician Gaspard Monge (a founder of the Ecole Polytechnique), the chemist Claude Louis Berthollet , Vivant Denon, the mathematician Jean-Joseph Fourier, physicist Etienne-Louis Malus , naturalist Etienne Geoffroy Saint-Hilaire , engineer Nicolas-Jacques Conté the Conservatoire National des Arts et Metiers are part of the trip, the sculptor Jean-Jacques Castex ...
Dolomieu Scientists (since 1879), Malus (since 1879), Berthollet, Geoffroy Saint-Hilaire and Monge have a street in their name in the 5 th Borough Street Monge constituting a sort of central axis.

Deodat Dolomieu (1750-1801), is recruited by the chemist Berthollet January 4, 1798 to participate in the expedition to Egypt. Upon landing on Egyptian soil, he undertook the verification of spatial data he had read in ancient authors, Greek and Latin . At the same time, following his experience in Malta he set up and monitor mills, grinding wheels, gears, flour and ovens for the manufacture of rolls of the army of General Bonaparte East. Urged by his friend Sucy, chief officer of the army of the East, returning to France with him, refuses Dolomieu, as two more months living in Egypt are necessary for the study of the Nile delta. This in turn will be captured in Calabria by Queen of the Two Sicilies. Stripped of its collections and manuscripts, it survives very painfully in a cell with almost no light with a few books he has managed to hide. This prison, as a criminal State in a dark dungeon of Messina in Sicily, will last 21 months. Dolomieu owed his deliverance to the military victory of Bonaparte at Marengo, June 14, 1800. Marked by his captivity, he died 17 months later.
It owes its name to the sustainability of mineral and rock that he discovered, dolomite.

Etienne-Louis Malus , physicist and mathematician (1775-1812) working to study Light . He participated in the expedition and became a member of the Institute Egypt

Claude Louis Berthollet (1748 - 1822) chemist , hand in Egypt in the Committee of Science and Arts, where he joined the Institute Egypt in the physics section and was elected vice president. He was elected president the following year. He made important research on natron to enable it to develop his theory on the affinities. In 1802 he was appointed chairman of the committee responsible for preparing the Description of Egypt .

During the expedition, Etienne Geoffroy Saint-Hilaire , French naturalist (1772 - 1844) passion for archeology to zoology as well as because he found in some graves animal mummies. He studied diligently birds, monkeys, crocodiles
(in Paris it!)
and snakes of Egypt, collected many specimens and made many communications various topics. After the surrender of French troops (August 1801), he played bitterly to the English collections he had so much trouble to set up and managed to return them intact in France they are so rich that their inventory it takes several years


Gaspard Monge (1746-1818) was a mathematician whose work touches to descriptive geometry, infinitesimal analysis and analytic geometry. After playing a major role in the French Revolution, both politically and in terms of establishing a new education system, He is responsible for mission in the expedition to Egypt (1798-1799).

Jean-Jacques Castex , (1731-1822), sculptor and is part of the Expedition to Egypt.
In January 1799, he accompanied the geographer Bertre engineer in his trip to Fayoum and is part of the commission led by Girard, who share Cairo March 19, 1799 for Upper Egypt . He creates a wax model, reduced to a third of Dendera Zodiac.
He is still famous to be carved on the great temple of Philae , registration
"year 6 of the Republic on 15 Messidor / a French army / commissioned by Bonaparte, / is down in Alexandria. / The army has taken twenty days, / the Mamelukes at the Pyramids on the run, / Desaix, commanding the first division, / has on undergraduate beyond the cataracts, / where he arrived on 13 of Ventose year 7. / The brigadiers / Davoust, Friant and Belliard, / Donzelot Chief of Staff, / Latournerie comm. of artillery / Eppler, Chief the 21st light / 13 Ventôse 7 of the Republic / March 3, year of Christ 1799. / Engraved by Castex sculptor.
Pphilae
Castex Street is close to the Rue St Antoine and bd Henri IV (75004)

" County has all the sciences in the head and all the arts in hand. " said Monge.
Nicolas Jacques Conte (1755-1805), invented the pencil as we know even today, consisting of a graphite mine and clay inserted in a body made of cedar wood. He was also one of the organizers of National Conservatory of Arts and Crafts . He took part in the expedition to Egypt with the dual capacity as head of brigade balloonists and director of engineering workshops. As such, it has created and is creating all sorts of instruments and tools.
From August 22, 1798, Conte was a member of the first Institute of Egypt, commissioned by the then government to lead the creation of great work that the commission would publish Egypt, Description Egypt.
Street County is in the 3 rd district, very close to the Conservatoire National des Arts et Metiers
Mentioned several times, the engravings of the Description of Egypt is exciting and always consult a reference. Do not hesitate, just one click! careful surveys that are the source of these illustrations are due mostly to two boys, Prosper Jollois and Edouard Devilliers . These two men, engineers fresh out of the Ecole Polytechnique, arrive in Egypt in 1799. Members of the subcommittee that studied the regime of the Nile and the irrigation system, they are much more passionate for ancient monuments they discover. Soon completed their tasks, they "devour" the monuments. "The temples of Dendera, Esneh, Edfu, Kom Ombo, Philae, Luxor and Karnak and Thebes, the ancient Antinoe" erected by the Roman emperor Hadrian, come alive in their pencils.

Enthusiast entry Bonaparte in Cairo, Paris gave in 1799 the name Passage of Cairo, and Cairo Street (75002) tract newly created site of the former convent of the Filles-Dieu sold in batches to the revolution.




































Here the facade of the building au, 2 place in Cairo (75002), of style "return from Egypt", unique in Paris tree and surprising! Oh! Beautiful Hathor!






















A fountain 'return from Egypt "Is the fountain of Fellah at 42 rue de Sevres (75007), right beside the metro station Lapwing. This fellah, it would Antinous, a young favorite of the Roman emperor Hadrian.
A semicircular basin collects water flowing from two amphorae he holds in his hand. At the bottom of the fountain, a grotesque head of a lion. A Napoleonic eagle dominates all under the roof of the fountain.

Designed by Jean-François Bralle (1750-1832) and sculpted by Pierre Nicolas Beauvallet, it dates from 1806 .




Directorate on 19 th borough and at 211 Avenue de la Villette The fountain of lions Nubian . Built Place du Chateau d'Eau (now Republic Square) in 1811, it was renovated and transferred to the slaughterhouses of La Villette, where she served as a watering place for animals, when enlargement of the square in 1867. architecture was made by engineer Pierre Simon Girard (1765-1835), designer Ourcq canal, and the realization by the workshops at Le Creusot.
It has its place today at the Grande Halle de la Villette.


Jean-Francois Champollion (1790-1832) decipher the hieroglyphics on September 27 1822.
At Pere Lachaise Cemetery (75020), it lies beneath an obelisk .
It is very close to his friend the mathematician Jean-Joseph Fourier, who participated in the expedition to Egypt ...
friendly hands still lay stones and beetles ... double click on the picture to zoom , and look carefully on the edge of the base! Then the cursor on the back arrow at the top left of the screen in front of you, and click to go back on the blog!
the Père Lachaise cemetery if eclectic, there are also pyramids !























Between the Louvre and Opera, Underground station Pyramids


Seen in a window on the Rue de la Paix ...

Well no!
"The body of a goddess" of the Middle or new empire (2033-1069 BC), now in the Louvre, a gallery of Egyptian antiquities. Beautiful, is not it?


the center of the Place de la Concorde (75008) the obelisk of Luxor, offered to France in 1831 by the Viceroy of Egypt, Muhammad Ali, arrived and erected in October 1836.
Transportation of this monolith of pink granite, 230 tons and 23 meters tall, was an epic: it took two and a half years to ship , specially created for this event, arriving in France.


























Originally, the obelisk and its Twin carved there are over 3000 years were placed on each side of the door of the Temple of Thebes, Luxor in Upper Egypt .


The cartridge Ramses II ...


must pass through the Tuileries Gardens to meet a Sphinx on the intersection of the Quai des Tuileries, Avenue du General Lemonnier . It arrived in Paris in 1855 with the spoils of war taken in Sevastopol by General Pélissier. (source loisirs.over-my-blog.com)














On your way into the garden, you can cross this another sphinx, seated in front of marble the "Venus Callypige, after the antique" Francis Barois (1656-1726)

can certainly look back towards the Louvre pyramid superb which I do not dwell in deference to his architect, M . Pei who rejects Egyptian inspiration ... It's like you want!

To reach the Place du Chatelet 75001, just not from the bridge ... but along the Seine ... here the fountain of Palm!
Napoleon I shaved the Grand Châtelet in 1802, and there built a fountain by Jean-François Bralle, between 1806 and 1808 to commemorate his victories and give free drinking water to Paris .





Circled ring bearing the names of the campaigns in Egypt and Italy, the column the fountain is decorated with palm leaves that give it its name Palmier fountain.













The four sphinx crouching in foot of the basement, which feeds the lower pool, were designed by Gabriel Davioud (1824-1881), architect and collaborator of Haussmann, and sculpted by Jacquemart in 1858.



The Luxor is a cinema located in the 10 th arrondissement of Paris, built by the architect Henry Zipcy decorated by Amedeo Tiberi and inaugurated in 1921 located at the corner of Boulevard Magenta and the Chapel. Long abandoned (1983), it is now being restored .

(c) lesamisdulouxor.fr

Finally, the icing on the cake, then see the program of the Paris Opera! earlier Egyptian ...




Do you know that you can make a trip to Egypt on Blog
" Parisienne truant?



          Burn Fat with Garcinia Cambogia Extract available in Malta at 50% Discount   
Burn Fat with Garcinia Cambogia Extract available in Malta at 50% Discount. It is true weight loss supplement and helps to lose weight, increase energy, increase metabolism, suppress appetite and stops fat from being made. It is pure and naturally … Continue reading
          CUSTO DA MÃO-DE-OBRA DIRETA   



O estabelecimento do preço de venda de um produto depende de informações obtidas  antes do início da produção, tais como: preço da concorrência; demanda pelo produto; autorização para a produção, quando exigida; o tempo de fabrico, custo de matérias primas e produtos secundários, custo de mão-de-obra direta, despesas indiretas de fabricação, custo comercial, administrativo, financeiro e impostos incidentes.

O empresário que aplica um determinado percentual sobre matérias primas ou mercadorias para obtenção do preço de venda está cometendo equívoco que pode resultar em dano significativo à empresa, pois não leva em consideração o tempo: de produção e de estocagem, bem como as despesas indiretas; despesas variáveis de comercialização; impostos incidentes  e a contribuição marginal para formação do lucro.


Admitindo-se que já foram realizados os estudos preliminares, já foi produzido pequena quantidade dos produtos para amostra, medindo o tempo de fabrico de cada um e, já temos os valores dos salários dos empregados que estarão envolvidos na produção, podemos fazer o cálculo do preço de venda, iniciando pela apuração do custo do homem-hora.

O custo homem-hora é o valor dos salários mais encargos dividido pelo número de horas de trabalho num mês.

Conforme legislação atual, por semana o empregado labora 44 horas, as horas adicionais devem ser pagas como extraordinárias. Assim, por mês, as horas de labor, por empregado, são: (44/7X30) =188,57 horas.

O custo do homem-hora médio, considerando que os empregados recebem salários diferentes, é apurado com base no total dos salários com encargos, dividido pelo total de homens-hora, o qual é apurado considerando o número de empregados, no caso seis, pelo número de horas mensais por empregado: (6X188,57) =1.131 homens-hora. O custo do homem-hora médio  é de (9.045,04\1.131)= 7,99, arredondando, R8,00.

Como se pode observar, o FGTS apresenta-se apurado considerando 8% X 1,4, ou seja, acrescido de 40% da multa quando do desligamento do empregado.

 A Previdência corresponde à contribuição do empregador, conforme os percentuais demonstrados, que totalizam 27,8%.

 As férias apresentam-se calculadas à razão de 1/12 avos, acrescidos de 1/3 do abono pecuniário.

O 13º salário é equivalente a 1/12 avos da soma (Salário + FGTS + Prev), isto é, com os encargos. 

O aviso prévio corresponde a  1/24 avos da soma do salário mais o FGTS, admitindo-se a rotatividade do pessoal  a cada dois anos.

O Percentual  71% de encargos apresenta-se apurado da seguinte forma: 9.045,04-5.300,00 = 3.745,04 (valor dos encargos). Opercentual corresponde a 3.745,04/5.300,00X100=70,66%  (71%). 


OBSERVAÇÃO:

Além dos custos acima, devem ser incluídos a alimentação e vales transporte, relativos aos empregados.




  
NOTA:

Os cálculos apresentados são para apuração do Preço de Venda, que deve incluir, todos os gastos, inclusive provisão para contingências, como a multa do FGTS e Aviso Prévio.

Até a próxima, com o cálculo do custo de fabricação.

 

Caso precise de auxílio,  entre em contato: clic em "Quem eu sou" na aba lateral direita; a seguir, em "meu nome"; na aba superior da capa, clic em "Sobre", onde irá encontrar os dados para contato.



          July 2017 Del Air Calendar of Events   
July 2017 Events:
04:  Fourth of July: Happy Birthday America! 
06: General Meeting: 7:30 pm in our regular Meeting Room.  
20: Board Meeting: At Chris Ward’s home
*****************************************************


Be Inspired

You are an energy being as well as a physical being and it is important to rejuvenate yourself on all levels so that you can keep a positive focus. If you have been feeling fragmented lately, it is time to refocus on what is most important to you and your mission. Sometimes the distractions and drama around you draw you away from what is important and thus a drop in your energy and a lack of enthusiasm for your purpose happens. It is time to release those feelings and re-direct your energy in a purposeful manner. 

This is a great time to focus on the completions of projects and some of your goals. Your soul is calling you to consciously direct this energy in a purposeful manner to help you achieve the desired results. Choose today to reclaim your power and take back control of your life and vibrate with power and resonance for your goals. 

The Mantra for today is:"I am Inspired and enthusiastic about my life and the wonderful opportunities that are opening up to me now.

And so it is

You are dearly loved and supported, always, the angels

Thank you, Mahalo, Merci, Gracias, Vielen Dank, Grazie, Спасибо, Obrigado, 谢谢, Dank, 謝謝, Chokran,Děkuji
Universal Copyright ©2017 by Sharon Taphorn All rights reserved.
Please share articles as long as copyright and contact info are always included and the message is complete and credit is given to the author.
♥♥♥

          BREAKING: Francis names Jesuit as Vatican doctrine chief    
BREAKING: Francis names Jesuit as Vatican doctrine chief 
What a surprise, not!
SOURCE
Francis has named a Jesuit, Archbishop Luis Ladaria Ferrer, to replace Cardinal Gerhard Müller as Prefect for the Congregation of the Doctrine of the Faith (CDF).  
Ladaria Ferrer, 73, was previously Secretary of the CDF.

The appointment is coming at the end of Müller's five-year term, however prefects have generally had their terms extended until normal retirement age at 75.


Cardinal Joseph Ratzinger served as prefect from 1981-2005, leaving the post at age 78 when he was elected Pope Benedict XVI.
The head of the Congregation for the Doctrine of the Faith was at one time second in power only to the Pope.
Cardinal Muller has been steadfast in his opposition to the liberal interpretation of Amoris Laetitia favored by Francis.
In terms of vocal "conservatives" in the hierarchy of the Vatican only Cardinal Robert Sarah remains. Cardinal Burke was removed by Francis and demoted to patron of the Order of Malta. Australian Cardinal George Pell, as reported this week, is now off to his home country to defend himself against media-hyped charges of sexual abuse.
Cardinal Muller, according to sources, seems set to take over as the Patron of the Order of the Holy Sepulchre of Jerusalem, replacing Cardinal Edwin O’Brien who at 78 is three years past retirement age.

TCK: The Apostate Church of Darkness of Rome is close!  Blessed Anna emmerick warned....Pope Benedict XVI will soon flee Rome.  Antipope francis will step to the side or "resign" paving the way for the False Prophet "Master Jesus"

TradCatKnight Exclusive: Bl. Anne Emmerich & the Apostasy 

TradCatKnight Exclusive: Back to the Catacombs  











          CERN Breaking Records With Unprecedented Number of Particles In Record Time    
CERN Breaking Records With Unprecedented Number of Particles In Record Time 
CERN is the evil program which will literally open the "gates of hell".   Our Lady said to wear her scapular and pray her rosary but how FEW take this message seriously.  I guess that is why 3/4 of the world will die in the 3 days of darkness...
Apocalypse 9: 1-5 with St. Jerome's commentary: "And the fifth angel sounded the trumpet, and I saw a star fall from heaven upon the earth, and there was given to him the key of the bottomless pit. [2] And he opened the bottomless pit: and the smoke of the pit arose, as the smoke of a great furnace; and the sun and the air were darkened with the smoke of the pit. [3] And from the smoke of the pit there came out locusts upon the earth. And power was given to them, as the scorpions of the earth have power: [4] And it was commanded them that they should not hurt the grass of the earth, nor any green thing, nor any tree: but only the men who have not the sign of God on their foreheads. [5] And it was given unto them that they should not kill them; but that they should torment them five months: and their torment was as the torment of a scorpion when he striketh a man. 

[1] "A star fall": This may mean the fall and apostasy of great and learned men from the true faith. Or a whole nation falling into error and separating from the church, not having the sign of God in their foreheads.
[1] "The key of the bottomless pit": That is, to the angel, not to the fallen star. To this angel was given the power, which is here signified by a key, of opening hell.
[3] "There came out locusts": These may be devils in Antichrist's time, having the appearance of locusts, but large and monstrous, as here described. 




An unprecedented number of particles has been reached in record time. Just five weeks after physics resumed, the Large Hadron Collider (LHC) is already running at full throttle. On Wednesday 28 June 2017 the LHC established yet another record-breaking high, with 2556 proton bunches circulating in each direction of the accelerator. The beams in the LHC are made up of bunches of protons, spaced seven metres (25 nanoseconds) apart, with each one containing more than 100 billion protons. 2556 is the maximum possible number of bunches that can be reached with the beam preparation method currently used.
The particle bunches that are delivered to the LHC are prepared and accelerated by a chain of four accelerators. Since last year, a new method to group and split the bunches enables the particles to be squeezed even closer together. With an equal number of protons, the beam diameter was reduced by 40 per cent. Denser bunches means a higher probability of collisions at the centre of the experiments.
This success has led to a new luminosityrecord for the LHC of 1.58x1034 cm-2s-1. This figure may not mean much to most of us, but it's crucial for the accelerator's experts. It measures the number of potential collisions per second and per unit of area . This new peak luminosity surpasses initial expectations defined by the original designs for the LHC, which hoped it could reach a maximum of 1x1034cm-2s-1.
A higher luminosity means more collisions for the experiments collecting data: in just a few weeks ATLAS and CMS stored more than 6 inverse femtobarns, over an eighth of the total anticipated for the whole year.
Nevertheless, the operators cannot sit on their hands. Many parameters can be tuned to further improve the luminosity.
Next week, the LHC and its experiments will take a short break for the first of the two technical stops planned for the year. This will be an opportunity to carry out maintenance.

RELATED:
 http://tradcatknight.blogspot.com/2015/03/cern-gateway-to-hell.html
 http://tradcatknight.blogspot.com/2015/07/nephilim-to-return-cern-talmud-3-days.html



THE THREE DAYS OF DARKNESS

 Marie-Julie announced the three days of darkness during which the infernal powers will be loosed and will execute all the enemies of God. "The crisis will explode suddenly; the punishments will be shared by all and will succeed one another without interruption ..." [January 4, 1884] "The three days of darkness will be on a THURSDAY, FRIDAY AND SATURDAY. Days of the Most Holy Sacrament, of the Cross and Our Lady ... three days less one night."

"The earth will be covered in darkness", says Our Lady on 20th of September 1882, "AND HELL WILL BE LOOSED ON EARTH. Thunder and lightning will cause those who have no faith or trust in My Power, to die of fear."

"During these three days of terrifying darkness, no windows must be opened, because no one will be able to see the earth and the terrible colour it will have in those days of punishment without dying at once ..."

"The sky will be on fire, the earth will split ... During these three days of darkness let the blessed candle be lighted everywhere, no other light will shine ..."

"NO ONE OUTSIDE A SHELTER.. will survive. The earth will shake as at the judgment and fear will be great. Yes, We will listen to the prayers of your friends; NOT ONE WILL PERISH. We will need them to publish the glory of the Cross ..." [December 8, 1882]

"THE CANDLES OF BLESSED WAX ALONE WILL GIVE LIGHT during this horrible darkness. ONE CANDLE alone will be enough for the duration of this night of hell ... In the homes of the wicked and blasphemers these candles will give NO LIGHT."

"And Our Lady states: "Everything will shake except the piece of furniture on which the blessed candle is burning. This will not shake. You will all gather around with the crucifix and my blessed picture. This is what will keep away this terror."

"During this darkness the devils and the wicked will take on THE MOST HIDEOUS SHAPES ... red clouds like blood will move across the sky. The crash of the thunder will shake the earth and sinister lightning will streak the heavens out of season. The earth will be shaken to its foundations. The sea will rise, its roaring waves will spread over the continent. .."

 "THE EARTH WILL BECOME LIKE A VAST CEMETERY. The bodies of the wicked and the just will cover the ground."

"Three-quarters of the population of the globe will disappear. Half the population of France will be destroyed."


"And I say to thee: That thou art Peter; and upon this rock I will build my church (Catholic), and the gates of hell shall not prevail against it."
[Matthew 16:18]

 

Anthony Patch "CERN: Opening The GateWay To Hell"




          TCK Donations....   


Donations: Please get behind TradCatKnight financially.  I appreciate all your prayers and support!  I also appreciate the letters as well!  For CASH contributions please email me at apostleofmary@hotmail.com for the mailing address.


          EXODUS II: Escaping the New World Order (Part TWO)   


EXODUS II:  Escaping the New World Order (Part TWO)
By:  Eric Gajewski

There are still so many people who are ignorant of the New World Order.  What do I mean when I say a New World Order and what is the Old World Order?  The Old World Order was Christendom.  We will only have true peace in this world once hearts come back to Christ and the Catholic Faith through the Blessed Virgin Mary.  There is NO other path.  A good portion of the world was once unified in Faith in the Catholic religion but over centuries due to heresy Christendom has been broken down.  The Gospel of our Lord has been replaced by Vatican II and a “feel good humanitarianism” which is only paving the way for the False Prophet and Antichrist.  It is void of the true Gospel and Faith.  How do we escape all that which surrounds us today? Whether it be false doctrine or the immoral filth being shoved down our throats.  Let me now continue on in this analysis between the crisis of Moses time and our own.  


Connection between Exodus 4:12 and Luke 21:15. God’s own then were being persecuted as so are we now.  We now have a hierarchy so theologically clueless that they are willing to give real Catholics new labels such as fundamentalist or Pharisaical.  Fortunately, Gods own then had good leadership and we have a hope of the great Pope to come to lead us through this tribulation as Moses once did.  Moses led His people through the Red sea and so will Peter II.  We shall arrive in the Promised Land safely passing through the two pillars of victory The Immaculate Heart of Mary and the Eucharist.  Nevertheless, see how in Exodus 4:12 God is telling Moses not to worry about what to say to the Pharao and persecutor’s.  God is telling His own the same now.  We have not seen anything yet in terms of the great persecution this is still to come leading up to the arrival of Antichrist and during the Great Tribulation.  The Holy Ghost will talk we must simply remain in patience to win our souls.  Faithfulness.

   All pledging their allegiance to the NWO and Antichrist Maitreya


 
The Abomination of Desolation: Maitreya's Image 

Notable traditional catholic apologist Kathleen Keating says Maitreya is Antichrist as well
Exodus 5:1 Let my people go that they might sacrifice.  We now have an attack coming from the highest authorities of the Church on the true Mass.  The contrived New Mass is not Catholic and pertains to the Conciliar Church.  A Conciliar Church which so adamantly stands behind “its cult of man” (FreeMasonry) principles and would even claim those not willing to submit to be heretical.  “The Church will be punished because the majority of Her members, high and low, will become so perverted. The Church will sink deeper and deeper until She will at last seem to be extinguished, and the succession of Peter and the other Apostles to have expired. But, after this, She will be victoriously exalted in the sight of all doubters.”   St. Nicholas von Flue (15th century)  We have a supposed Pope who doesn’t even believe in a Catholic God now attacking “traditionalist’s” left and right!  When shall we escape?  Perhaps when Catholics turn from the world and begin to see things through the eyes of God.  Those mixing themselves up with the world will find themselves in hell one day and sadly we so many on this path.  Modern “Catholics” seek a happiness which is not from God.  They do not want to embrace their cross like the Saints and thus they follow along in false obedience blindly to Vatican II and its feel good humanitarian gospel.  The Church is going underground but we shall still Sacrifice.  And the churches too will wail with a mighty lamentation, because neither oblation nor incense is attended to, nor a service acceptable to God; but the sanctuaries of the churches will become like a garden-watcher's hut, and the Holy Body and Blood of Christ will not be shown in those days. The public service of God shall be extinguished.”  St. Hippolytus (3rd century)

Mark of the Beast: New Age Luciferian Initiation 

Exodus 5:2  Who is the Lord that I should listen.  The Jews/Synagogue of Satan want nothing to do with the true God.  They put Him to death and now seek their New World Order who will be headed religiously by the False Prophet, who, thus, takes orders form the Antichrist.  Why should we listen to the Lord they are saying.  For this is not their “god”.  They are building a new world order largely on economics which the post Vatican II popes have supported.  Our supposed very own are in on the game objectively speaking.  This is why so many Catholics refuse to believe we are in an apostasy.  They say God would never allow something like this!  Oh yes He would and its found in Scripture, Tradition and approved Marian revelations!  They too don’t want to listen nor see the truth largely and thus we find ourselves in the endgame.  When Planet X passes and the sign of the son of man is seen up above the Jews and the whole world will see that I AM is coming and that He is in control.  Largely, we are in this mess because Christians take too much pleasure in this world and could truly care less about the work necessary to save their own soul.  It is a poor exchange the temporal now for the everlasting later.



AGE OF DECEIT* (FULL) Fallen Angels and the New World Order 


Exodus 6:4 God’s Covenant.  It continues on with His Catholic Church.  We know He is with us and His Church until the very end.  Matthew 16: 18 confirms this.  CERN, the Antichrist, and all the enemies of the Church cannot defeat that which is Divine.  Fatima records this continuation of the Covenant with His people.  “In the end My Immaculate Heart will triumph”.  Through, the Blessed Virgin Mary the Church continues on in Faith.  What is interesting to note is that the Church Fathers teach the Jews will convert to Catholicism in the end.  Specially over the preaching/finding of the Ark.  Is this not our Lady?  We must pray for the faithless to become of the Faith through Our model of Faith the Blessed Virgin Mary.  It is through her intercession that they shall see clearly in the final analysis.   

Fr. Kramer: Fatima, Church History & Present Crisis  

Exodus 6:6 God delivers.  I touched upon this briefly last installment.  It is not going to be “traditionalists” who save the day for the Church.  No, this crisis is FAR worse than the Arian crisis.  They have their false doctrines in place and a decent number of prelates are truly working for the enemy objectively speaking.  The others just follow in ignorance or in false obedience.  It is going to be God with His mighty Arm which is going to shake this world and deliver us from the enemy.  Make no mistake we still have to do our part in union with the immaculate and Sacred Heart but ultimately Redemption will come once again through the Christ via the Immaculate Heart.  Her mantle covers and His Heart shews forth Fire.  Those who spend little time in prayer are going to have a rude awakening soon as the whole world literally collapses around us.  I prove this daily in my work with all the signs of the end.  To make it through the days ahead you are going to need Faith more greater than the size of a mustard seed.  You are going to need a full tree, therefore, look for those opportunities in your life that God is giving you the opportunity to grow.

The Antichrist Is Here And Soon To Appear 

TradCatKnight: Triumph of Immaculate & Sacred Hearts  

          Brandon Smith: “Next Phase of Collapse Will Include the End of the Dollar as We Know It”   
Brandon Smith: “Next Phase of Collapse Will Include the End of the Dollar as We Know It”
SOURCE

The Federal Reserve Is A Saboteur – And The “Experts” Are Oblivious
I have written on the subject of the Federal Reserve’s deliberate sabotage of the U.S. economy many times in the past. In fact, I even once referred to the Fed as an “economic suicide bomber.” I still believe the label fits perfectly, and the Fed’s recent actions I think directly confirm my accusations.
Back in 2015, when I predicted that the central bankers would shift gears dramatically into a program of consistent interest rate hikes and that they would begin cutting off stimulus to the U.S. financial sector and more specifically stock markets, almost no one wanted to hear it. The crowd-think at that time was that the Fed would inevitably move to negative interest rates, and that raising rates was simply “impossible.”


Many analysts, even in the liberty movement, quickly adopted this theory without question. Why? Because of a core assumption that is simply false; the assumption that the Federal Reserve’s goal is to maintain the U.S. economy at all costs or at least maintain the illusion that the economy is stable. They assume that the U.S. economy is indispensable to the globalists and that the U.S. dollar is an unassailable tool in their arsenal. Therefore, the Fed would never deliberately undermine the American fiscal structure because without it “they lose their golden goose.”
This is, of course, foolish nonsense.
Since its initial inception from 1913-1916, the Federal Reserve has been responsible for the loss of 98% of the dollar’s buying power. Idiot analysts in the mainstream argue that this statistic is not as bad as it seems because “people have been collecting interest” on their cash while the dollar’s value has been dropping, and this somehow negates or outweighs any losses in purchasing power. These guys are so dumb they don’t even realize the underlying black hole in their own argument.
IF someone put their savings into an account or into treasury bonds and earned interest from the moment the Fed began quickly undermining dollar value way back in 1959, then yes, they MIGHT have offset the loss by collecting interest. However, this argument, insanely, forgets to take into account the many millions of people who were born long after the Fed began its devaluation program. What about the “savers” born in 1980, or 1990? They didn’t have the opportunity to collect interest to offset the losses already created by the Fed. They were born into an economy where saving is inherently more difficult because a person must work much harder to save the same amount of capital that their parents saved, not to mention purchase the same items their parents enjoyed, such as a home or a car.
Over the decades, the Fed has made it nearly impossible for households with one wage earner to support a family. Today, men and women who should be in the prime of their careers and starting families are for the first time in 130 years more likely to be living at home with their parents than any other living arrangement.
People are more likely to be living with their parents now than back during time periods in which young people actually wanted to stay close to their parents to take care of them. That is to say, most young people are stuck at home because they can’t afford to do anything else, not because they necessarily want to be there.
This is almost entirely a symptom of central bank devaluation of the currency and its purchasing potential. The degradation of the American wage earner since the Fed fiat machine began killing the greenback is clear as day.
The Fed is also responsible for almost every single major economic downturn since it was established. As I have noted in the past, Ben Bernanke openly admitted that the Fed was the root cause of the prolonged economic carnage during the Great Depression on Nov. 8, 2002, in a speech given at “A Conference to Honor Milton Friedman … On the Occasion of His 90th Birthday:”
“In short, according to Friedman and Schwartz, because of institutional changes and misguided doctrines, the banking panics of the Great Contraction were much more severe and widespread than would have normally occurred during a downturn.
Let me end my talk by abusing slightly my status as an official representative of the Federal Reserve. I would like to say to Milton and Anna: Regarding the Great Depression. You’re right, we did it. We’re very sorry. But thanks to you, we won’t do it again.”
Bernanke is referring in part to the Fed’s program of raising interest rates into an economic downturn, exacerbating the situation in the early 1930’s and making the system highly unstable. He lies and says the Fed “won’t do it again;” they are doing it RIGHT NOW.
The Fed was the core instigator behind the credit and derivatives bubble that led to the crash in 2008, a crash that has caused depression-like conditions in America that we are still to this day dealing with. Through artificially low interest rates and in partnership with sectors of government, poor lending standards were highly incentivised and a massive debt trap was created. Former Fed chairman Alan Greenspan publicly admitted in an interview that the central bank KNEW an irrational bubble had formed, but claims they assumed the negative factors would “wash out.”
Yet again, a Fed chairman admits that they either knew about or caused a major financial crisis. So we are left two possible conclusions — they were too stupid to speak up and intervene, or, they wanted these disasters to occur.
Today, we are faced with two more brewing bubble catastrophes engineered by the Fed: The stock market bubble and the dollar/treasury bond bubble.
The stock market bubble is rather obvious and openly admitted at this point. As the former head of the Federal Reserve Dallas branch, Richard Fisher, admitted in an interview with CNBC, the U.S. central bank in particular has made its business the manipulation of the stock market to the upside since 2009:
“What the Fed did — and I was part of that group — is we front-loaded a tremendous market rally, starting in 2009.
It’s sort of what I call the “reverse Whimpy factor” — give me two hamburgers today for one tomorrow.”
Fisher went on to hint at his very reserved view of the impending danger:
“I was warning my colleagues, Don’t go wobbly if we have a 10 to 20 percent correction at some point… Everybody you talk to… has been warning that these markets are heavily priced.” [In reference to interest rate hikes]
The Fed “front-loaded” the incredible bull market rally through various methods, but one of the key tools was the use of near-zero interest rate overnight loans from the central bank, which corporations around the world have been exploiting since the 2008 crash to fund stock buybacks and pump up the value of stock markets. As noted by Edward Swanson, author of a study from Texas A&M on stock buybacks used to offset poor fundamentals:
“We can’t say for sure what would have happened without the repurchase, but it really looks like the stock would have kept going down because of the decline in fundamentals… these repurchases seem to hold up the stock price.”
In the initial TARP audit, an audit that was limited and never again duplicated, it was revealed that corporations had absorbed trillions in overnight loans from the Fed. It was at this time that stock buybacks became the go-to method to artificially prop up equities values.
The problem is, just like they did at the start of the Great Depression, the central bank is once again raising interest rates into a declining economy. This means that all those no-cost loans used by corporations to buy back their own stocks are now going to have a price tag attached. An interest rate of 1% might not seem like much to someone who borrows $1000, but what about for someone who borrows $1 Trillion? Yes, borrowing at ANY interest rate becomes impossible when you need that much capital to prop up your stock. The loans have to be free, otherwise, there will be no loans.
Thus, we have to ask ourselves another question; is the Fed really ignorant enough to NOT know that raising rates will kill stock markets? They openly admit that they knew what they were doing when they inflated stock markets, so it seems to me that they would know how to deflate stock markets. Therefore, if they deliberately engineered the market rally with low interest rates, it follows that they are deliberately engineering a crash in markets using higher interest rates.
Mainstream economists and investment “experts” appear rather bewildered by the Federal Reserve’s exuberance on rate hikes. Many assumed that Janet Yellen would hint at a pullback from the hike schedule due to the considerable level of negative data on our fiscal structure released over the past six months. Yellen has done the opposite. In fact, Fed officials are now stating that equities and other assets appear to be “overvalued” and that markets have become complacent. This is a major reversal from the central bank’s attitude just two years ago. The fundamental data has always been negative ever since the credit crisis began. So what has really changed?
Well, Donald Trump, the sacrificial scapegoat, is now in the White House, and, central bank stimulus has a shelf life.  They can’t prop up equities for much longer even if they wanted to. The fundamentals will always catch up with the fiat illusion. No nation in history has ever been able to print its way to prosperity or even recovery. The time is now for the Fed to pull the plug and lay blame in the lap of their mortal enemy – conservatives and sovereignty champions. They will ignore all financial reality and continue to hike. This is a guarantee.
In the Liberty Movement the major misconception is that the Fed is attempting to “catch up” to the next crash by raising interest rates so that they will be ready to stimulate again. There is no catching up to this situation. The Fed has no interest in saving stock markets or the economy. Again, the fed has raised rates before into fiscal decline (during the Great Depression), and the result was a prolonged crisis. They know exactly what they are doing.
What does the Fed gain from this sabotage? Total centralization. For example, before the Great Depression there used to be thousands of smaller private and localized banks in America. After the Great Depression most of those banks were either destroyed or absorbed by elite banking conglomerates. Banking in the U.S. immediately became a fully centralized monopoly by the majors. In a decade, they were able to remove all local competition and redundancy, making communities utterly beholden to their credit system.
The 2008 crash allowed the banking elites to introduce vast stimulus measures requiring unaccountable fiat money creation. Rather than saving America from crisis, they have expanded the crisis to the point that it will soon threaten the world reserve status of our currency. The Fed in particular has set the U.S. up not just for a financial depression, but for a full spectrum calamity which will include a considerable devaluation (yet again) of our currency’s value and resulting in extreme price inflation in necessities.
The next phase of this collapse will include the end of the dollar as we know it, making way for a new global currency system that uses the IMF’s SDR basket as a foundation. This plan is openly admitted in the elitist run magazine ‘The Economist’ in an article entitled “Get Ready For A Global Currency By 2018.
It is important to understand what the Fed actually is — the Fed is a weapon. It is a weapon used by globalists to destroy the American system at a given point in time in order to clear the way for a new single world economy controlled by a single managerial entity (most likely the IMF or BIS). This is the Fed’s purpose. The central bank is not here to save the U.S. from harm, it is here to make sure the U.S. falls in a particular manner — a controlled demolition of our fiscal structure.


The US Is Becoming A 3rd World Nation As The Economy Breaks Down: Paul Craig Roberts

 



          Kimi Seversin?   

Metin KARABAOŞOĞLU

.

HİCRETİN 8. yılında, Mûte gazvesinden sadece bir ay sonra, Zâtü’s-Selâsil gazvesi gerçekleşir.

Bu iki savaşın yegâne ortak özelliği, aynı yıl içinde gerçekleşmiş olmaları değildir. Birbiri ardınca gerçekleşen bu iki savaş, Allah dilediğinde nice olmazların nasıl olabildiğinin de nişanesidir.

Mûte’de İslâm ordusunun komutanları Zeyd b. Hârise, Cafer b. EbûTalib ve Abdullah b. Revâha’nın şehadetlerinden sonra komutanlığı üstlenen isim, yirmi yıldır İslâm’a karşı savaştıktan sonra nihayet hakka teslim olmasının üzerinden henüz altı ay geçmemiş bulunan Halid b. Velid’dir; ve Medine’den yaklaşık bin kilometre uzaktaki bu savaşın gidişatını mucizevî sûrette görüp ashabına haber veren Peygamber aleyhissalâtu vesselam, onun tahmin edilenden çok daha kalabalık ve güçlü Bizans ordusu karşısında mü’minler ordusunu derleyip toparlamasına karşılık kendisini ‘Allah’ın kılıcı’ olarak nitelendirmiştir.

Yirmi yıl boyu kılıcını Allah’ın dinine karşı sallayan Halid’in ‘Allah’ın kılıcı’ olarak temayüz ettiği bu savaşın hemen akabinde yaşanan Zâtü’s-Selâsil gazvesinde ise, komuta mevkiinde Amribnü’l-Âs vardır. Amr ile Halid, uzun yıllar hakka karşı yürüttükleri mücadeleden sonra birbirlerinden habersiz şekilde yaşadıkları iç sorgulama sonucunda hakkı teslim ve kabul etmiş; ve yine birbirlerinden habersiz şekilde Müslüman olmak üzere çıktıkları yolculukları Medine güzergâhında kesişmiş ve beraberce Medine’ye girmişlerdir.

Düne kadar Allah’ın dinine karşı mücadele eden bu iki ismi Allah yolunda mücahede eden iki mü’mine dönüştüren süreç, elbette, başlıbaşına dikkat çekicidir. Bu iki Mekke soylusunun hayat serüveni, esasen İslâm’ın sonraki asırlar boyu ne şekilde yol alacağının da bir nişanesidir. İslâm, çağlar boyu dün karşısında olanları yarın müntesipleri arasına katarak ilerlemiştir ve bugünün dünyasında Batının içinden İslâm’a yönelenler bu tarihî gerçeğin son tezahürü niteliğindedir. 

Düşman ordusunun gücü karşısında Medine’den takviye kuvvetler isteyen Amribnü’l-Âs, sonuçta zafer kazanmış bir komutan olarak Medine’ye döndüğünde, Peygamber aleyhissalâtuvesselamın bu zaferden duyduğu hoşnutluğun yüzünden de okunduğu bir anda, Peygamber aleyhissalâtuvesselama beklenmedik bir soru yöneltir:

“En çok kimi seversin?”

Bir sefer dönüşünde, tam da savaşın ve sonuçlarının konuşulduğu bir hengâmda gelen bu sorusuyla Amribnü’l-Âs’ın almayı umduğu cevap tahmin edilebilir. Zihinde uçuşan imgelerin savaş, kan, kılıç, ganimet olduğu bir sefer dönüşü zemininde insana en sevimli gözükecek kişi kim olabilir?

Güçlü bir müşrik güruhunu bertaraf edip develer dolusu ganimet ve esirler ile Medine’ye dönmüş, zafer kazanmış komutanın bu soruyu sorması, tam da böylesi bir anda akla ve dile gelecek ilk ismin kendisi olacağı ümidiyledir.

Gelin görün ki, cihad gibi yalnızca erkek mü’minlere farz olan bir ilâhî farizanın zihinlere ve muhayyileye hâkim olduğu böylesi bir anda ve Mescidinde seferden dönmüş sahabilerle birlikte başkaca erkek mü’minlerin de kendisini çevrelediği bir zeminde, Efendimiz aleyhissalâtu vesselam şu şaşırtıcı cevabı verir:

“Âişe.”

Bu şaşırtıcı cevap üzerine, almayı umduğu cevaba hiç olmazsa ikinci adımda ulaşabilmek ümidiyle, Amribnü’l-Âs, bu kez bir tahsis ve tahdide giderek sorusunu tekrarlar:

“Erkeklerden en çok sevdiğin kimdir,yâRasûlallah?”

Şaşırtıcı şekilde, Rasûlullahaleyhissalâtuvesselamın cevabı yine ‘Âişe’nin ismini içermektedir:

“Âişe’nin babası.”

Amribnü’l-Âs, bu cevap üzerine “Sonra?” diye sormaya devam edince, Hz. Ömer ile başlayan ve ilk Müslümanların daha önde yer aldığı cevaplar gelecek; neticede Amribnü’l-Âs Peygamber aleyhissalâtuvesselamın sevgisinin ‘konjonktürel’ olmadığını ve yalnızca ‘son ân’a değil, bütün bir ömre baktığını ve muhakkak vefâkârlık da içerdiğini öğrenerek, daha fazla sormaktan vazgeçecektir.

Bir sefer dönüşü Peygamber mescidinde gerçekleşen bu muhavereden alınacak belki en manidar ders ise, Efendimiz aleyhissalâtuvesselamın, “En çok kimi seversin?” sorusuna karşılık olarak, kalbindeki cevabı aynen dile getirmesi, ve Hz. Âişe validemizin ismini çekinmeden söylemesi, dahası “Erkeklerden kim?” sorusuna karşılık doğruca “Ebu Bekir” cevabı vermek yerine “Âişe’nin babası” demeyi tercih etmesidir.

Ne zaman bu muhavere aklıma gelse, bu topraklarda gerçek, meşru ve helâl duyguları sansürlememizi bize öğütleyen duygusal kalıplar gelir aklıma. Çocukluktan itibaren öğretilen, hele ki okullarda bambaşka bir mecraya ve isme çekilen ‘en çok sevilen’ tasnifleriyle sahih ve kalbî duygularımızı sansürlemenin, dahası ortamın ‘resmî doğruları’na uygun gayrisahih ve sahte cevaplar vermeye yönlendirilmemiz...

Bugünlerin moda tabiriyle ‘erkek-egemen’ bir toplumda Efendimiz aleyhissalâtu vesselam, hem de bir cihad dönüşü gerçekleşen bir muhaverede, hiç çekinmeden “En çok sevdiğin kim?” sorusuna cevaben hanımının ismini zikredebildi. Peki, bugünün dünyasında ve bu toplumda biz, böyle bir soru karşısında kalbimizdeki cevabı verebilir halde miyiz? Böylesi sorular sözkonusu olduğunda, bizim cevabımız kalbimizden mi geliyor; yoksa, ‘beklenen cevap şu; bu soru da bu cevabı vermen için soruldu’ diyen aklımızdan mı?

Duygularını bastırmayı ve saklamayı, kalbinin söylemediği şeyi dilinde gezdirmeyi öğrenen kuşaklarız velhasıl.

Hele bir de bu durumu yere göğe sığdıramadıkları bir ‘müfredat’la kalıcılaştırmaya çalışanların kendilerini özgürlükten, Peygamber’i ise ‘baskı’dan yana konuşlandırmaya kalkışmaları yok mu; doğrusu sinirime dokunuyor…   

 

 

 

* Bu yazı hocamızın izniyle Hakikatin Dengesi adlı eserinden alınmıştır.

Hâşiye: Kudsînebînin ‘duyguların ifadesi’yle ilgili olarak, ashabı üzerinden bütün ümmetine öğrettiği iki talim daha var. İlki, Peygamber aleyhissalâtuvesselamın da sofraya dahil olduğu bir ortama giren birkaç sahabi, sofraya buyur edilmelerine karşılık ‘tok olduklarını’ söylerler. Halbuki tok değildirler. Peygamber aleyhissalâtuvesselamın “Açlığınıza yalan karıştırmayın” uyarısından sonradır ki, sofraya otururlar. Ders manidardır: Aç olmak ayıp değildir; ama aç olduğu halde tok olduğunu söylemek ayıptır ve günahtır.

İkinci ders ise, Hz. Ömer ile ilgilidir. Ömer radıyallahuanh, bir gün Hz. Peygamber’in yanına gelip, “YâRasûlallah! Seni kendim hariç herkesten daha çok seviyorum” der. Bunun üzerine Efendimiz, “Hayır yâ Ömer! Beni kendinden de fazla sevmedikçe felaha eremezsin” mealinde bir sözle uyarır. Buna karşılık Hz. Ömer’in hemen vereceği cevap ise, bizim böylesi durumlarda yapmaya alış(tırıl)mış olduğu üzere, “Aslında öyle demek istemiştim” gibi kaçamak bir cevap değildir. Hz. Ömer, aradan epeyce bir zaman geçtikten sonra Efendimiz aleyhissalâtuvesselama gelip, “Seni kendim dahil herkesten daha çok seviyorum” demiştir. Hz. Ömer’in hem ilk geldiği anda söylediği söz, hem de son söylediği söze gelinceye kadar aradan geçen zaman, Peygamber aleyhissalâtuvesselamınsahabilerinikalbleriyle dilleri barışık, özleri ile sözleri bir, rahat ve özgür insanlar kılmasının dikkat çekici bir diğer örneğidir.

 

 


          SẮP ĐI VIRGINIA. NHỚ ĐINH CƯỜNG   

nguyễn xuân thiệp

Tĩnh vật Đinh Cường

Tôi từ xứ hoa hải đào. nắng đỏ
tới thăm các bạn. virginia
sẽ cùng nhau chuyện trò. cười đùa
bên ly rượu. đọc thơ
vẽ bức tranh siêu thực
nhưng hỡi ơi. không có đinh cường
chiếc ghế ngày nào. với ba bông hồng vàng
còn đó
nhưng cường đâu
các bạn ơi. xin ly vang đỏ
chia nhau
cũng như đêm nào
anh em. ở đây. ngồi trong saigon block
gọi nguyễn xuân phước trở về
không. không có nước mắt rơi
trên mặt bàn. trong ly tách
tôi sẽ mỉm cười
khi thấy lại đinh cường
ở đâu đó
rừng natick. tiếng chim kêu
trong cà phê starbucks
ở nhà bạn bè
hay trong saigon quán
đêm virginia. mùa này. có sương rơi?

Tháng sáu 2017
NXT




          ĐẾN VỚI CÁC BẠN ‘QUẠ’   

nguyễn xuân thiệp

Cây phong du. Internet

Nguyễn  tôi không ở trong Nhóm Quạ Ô Thước của Phạm Chi Lan, nhưng đã tham dự nhiều sinh họat của Nhóm vì yêu mến các bạn trẻ ở đây. Hôm nay, sau khi Phạm Chi Lan đã ra đi, ngồi nhìn lại thì thấy ít ra cũng đã bốn lần mình đến với các bạn… Quạ. Hai lần ở tại Dallas này, và hai lần ở Phố Lầy (Foley), Alabama, trong nhà Hoàng Đình Bình và Khánh Vy bên hồ nước xanh màu xanh horstensia như mê. Nhớ cũng đã đôi lần viết về những tiếng đọc thơ tiếng đàn tiếng hát của các bạn quạ, nhưng văn bản trôi giạt đi đâu không còn nhớ nữa. Vậy mà châu về Hợp Phố, hôm qua (24 tháng 12. 2009) Đinh Yên Thảo forward cho bài viết về cuộc họp mặt với các bạn Ô Thước do Nguyễn Phước Nguyên gởi tới. Bài viết tới nay là đã 10 năm, đọc lại Nguyễn tôi thấy bồi hồi xúc động, bao nhiêu bóng ảnh trở về… Cảm ơn Nguyễn Phước Nguyên, cảm ơn Đinh Yên Thảo, và xin mời bạn bè trở về với không khí 10 năm trước khi còn Phạm Chi Lan. Và còn niềm vui.

    Đêm ấy, có những vì sao trên chòm cây phong du dần đỏ. Và những bức tranh của Dạ Thảo.
    Đã hai năm rồi, tôi đến với các bạn quạ trong nhóm Ô Thước. 1997 và 1999. Cả hai lần đều cho tôi niềm hứng khởi và những xúc cảm nghệ thuật.
    Lần thứ nhất, năm 1997, tại tòa soạn báo Vietnam Weekly trên đường W. Walnut, Garland. Cũng vào thời gian này, gần cuối thu, cận với Thanksgiving. Còn nhớ những ngọn cây cạnh con suối cạn lòng nằm phía sau tòa soạn lúc ấy rực lên nhiều gam màu, vàng nâu đỏ tím ngân nga, có cả màu rượu chát, và lá thì bay rải đầy trên đất. Đêm ấy có rượu và hoa hồng với những ngọn nến cháy trên bàn. Tất nhiên, có nhiều ca khúc với những bài thơ. Các bạn quạ của tôi đều hồn nhiên và chân thực. Họ đều trẻ, thành đạt và có nghề nghiệp vững chắc, nhưng nhất định không chịu đánh mất mình trong vòng quay của cuộc sống thực dụng. Họ yêu tiếng mẹ -viết báo, làm thơ, sáng tác nhạc. Đêm ấy, anh Dũng từ Florida đến đã hát một ca khúc viết từ thơ của Chinh. Có vầng trăng non và đàn ngựa của ấu thơ, có mùa hạ huyền như một thứ nostalgia về một miền được gọi là địa đàng của con người.Tôi yêu bài hát này và cả ca khúc của Ian Bùi viết từ một ý thơ của Cummings. Tôi mang tim em trong trái tim tôi. Nhiều người hát lắm. Nguyễn Phước Nguyên chìm đắm trong những cơn mơ ảo hoặc và những hiện thực thô xám của đời sống. Và có nhiều người đọc thơ nữa, tất nhiên. Tôi rất quý những bài thơ của Thận Nhiên, người mà tôi nghĩ, cũng như Chinh và Nguyễn Phước Nguyên, sẽ băng lên trên con đường sáng tạo. Còn Lan, Phạm Chi Lan. Còn Trần Lộc và Nguyên Nhi. Trí nhớ tôi như một ống kính vạn hoa, đầy hình ảnh của các bạn quạ. Đêm hôm đến với các bạn lần đầu, tôi đã đọc bài "Ánh Trăng", dài  240 câu. Điều ngạc nhiên và làm tôi cảm động, ghi nhớ tới giờ này, là các bạn quạ đã lắng nghe, có con còn kêu khe khẽ lên và bay đảo với vầng trăng. Cám ơn. Cám ơn như tôi đã từng cám ơn người.
   Và đêm cuối tuần qua, 20 Nov. 1999, đánh dấu tận cùng những thế kỷ chập chùng và thiên niên kỷ của ánh sáng và bóng tối.  Lần thứ hai, tôi đến với các bạn quạ của tôi trong một nhà hàng có bày tranh ở khu phía Đông của thành phố Garland.. Năm rồi, năm1998, tôi cũng chuẩn bị túi thơ và chai rượu đỏ để ra bờ biển Galveston cùng các bạn, sống một đêm với tiếng sóng từ ngàn trùng xa dội lại tiếng buồn đất nước tôi. Nguyễn Phước Nguyên nói, Nguyên cùng Nguyễn Gia Tú và một vài bạn nữa, đã thuê một ngôi nhà nằm ngay trên bãi biển, sát chân ngọn sóng. Và đêm đó sẽ đốt lửa như người tiền sử. Nghe thế, tôi mê lắm. Nhưng rồi không hiểu sao chuyện lại không thành. Và năm 1999... Đêm ấy có những vì sao trên chòm cây phong du dần đỏ. Tôi được thấy lại khuôn mặt của các bạn quạ năm nào. Có thêm vài khuôn mặt nữa về tụ lại với nhau. Chinh - Đinh Trường Chinh, con trai bạn tôi Đinh Cường - Nguyễn Tư Phương và Hoàng Đình Bình - Khánh Vy. Và anh Tiến với Bạch Cúc. Thu Thuyền. Còn ai nữa, các bạn nhắc giùm tôi. Nhớ rồi, dẫu còn thiếu sót, có những vị khách từ Houston đến - trong đó có đôi song ca Nguyễn văn Sâm và Nguyễn Thị Long An, có Đào Vĩnh Tuấn ngâm "Đôi Mắt Người Sơn Tây" rất hay. Tôi ngạc nhiên và xúc động khi Hoàng Đình Bình và Khánh Vy lên hát một ca khúc viết từ thơ của tôi - "Bài tình tháng giêng". ...tháng giêng rồi đó em bài tình này đoạn cuối tháng giêng rồi đó em những ngọn buồn gió thổi anh làm mây trên đồi ...Tôi sống lại ... những ngọn đồi ở Pleiku năm 1974... mây trên rừng hoa vông đỏ ... những sợi dây trời giăng qua mùa gió ...Tiếng đàn của Bình và tiếng hát Vy thật là tuyệt vời.  Hát như ở sân trường đại học Văn Khoa buổi thịnh thời Trịnh Công Sơn và Khánh Ly. Hát như trong quán Nhân Văn buổi đầu rực rỡ nhất của Lê Uyên và Phương. Tôi đứng lên cám ơn hai bạn, nói rằng tôi đã sống lại những cảm xúc cách đây hai mươi lăm năm. Rằng cái gì đã có một đời sống thì luôn đòi được sống lại. "Bài Tình tháng giêng", chẳng hạn, đã có một đời sống mới trong ca khúc của Bình và tiếng hát Khánh Vy.  Bình và Vy còn hát mấy bài nữa, trong đó có một bài viết từ thơ Bùi Giáng. Một ca khúc tuyệt hay, đẹp cả nhạc lẫn ca từ.  Dịp này, Nguyễn Phước Nguyên không hát mà đọc thơ - Chiều nghe đời phù dung. Nguyên làm bài này là cho tôi. Tôi hiểu như vậy nhưng không biết nói sao cho hết ý hết tình. Hai chữ cám ơn phải có thêm ba chấm đằng sau na, may ra ... Tôi nhớ ... đêm, ngoài những vì sao trên chòm cây phong du dần đỏ, còn có trăng thượng tuần. Nó không có mặt trong phòng, nhưng vẫn sáng ở đâu đó, nếu ta biết nhìn sự vật trong cái hiện thực mênh mông nhiều tầng nhiều lớp của nó. "Bấy giờ là bây giờ, bao giờ cũng là bây giờ..." Trương Nguyễn Thi Thanh chẳng hạn đã bỏ cuộc chơi mà còn có mặt trong ca khúc của Ian Bùi. Và Lư Ngọc Dung, trong những lời ru của đá. Đôi mắt người Sơn Tây ở đâu, đôi mắt nâu của người ở đâu, mà tôi vẫn nhìn thấy trong đêm có nến trắng, hoa hồng và rượu đỏ. Ra về, Phạm Chi Lan nói, năm nào có chú là không khí thấy ấm áp. Thực vậy ư ? Phải nói ngược lại: tóc tôi nay đã mây trắng đến với các bạn để tìm chút ấm áp. Và tôi đã tìm được. Còn tới bao giờ nữa ... một ngày ta không có mặt trên cõi đời này mà vẫn hiện diện ở đâu đó. Thực tình tôi yêu và quý các bạn quạ. Những Bình những Chinh và những Nguyên, ôi Tú và Lan, và ... và ... nữa. Các bạn còn trẻ lắm, như tôi của những mùa hè Đà Lạt khi đoàn khảo cổ ghé qua. Như tôi của quán sách Nhân Văn ngày nọ, trong tiếng đàn thùng của Lê Uyên Phương. Và tôi cũng muốn bắt chước Maria Rilke để nói với người thi sĩ trẻ tuổi một vài lời.  Rằng... Như tôi đã nói với Trầm Hương trong một quán cà phê ở đường Pasteur, Saigon , trước lúc bỏ nước ra đi. Nhưng xét lại, thấy mình chưa đủ tầm vóc như Rilke nên đành im tiếng.  Chờ những chiếc lá phong du chín đỏ, chờ những cánh chim di thê lên đường... và chờ mùa hoa dã quỳ nở lại.
Tháng 11, 1999, ở Dallas

NXT

          MƯA BÓNG MÂY   

Nguyễn Quang Chơn

Mưa.Hình Internet

Em đi qua phố một mình,
Bóng mây thấy được, cố tình làm mưa,
Cơn mưa mây giữa ban trưa,
Hạt rơi cây cỏ, hạt vừa tóc em…

Em đi qua phố nhẹ tênh,
Như mây một bóng lênh đênh cuối trời,
Mây đi, em cũng đi rồi,
Mái hiên em nấp, còn tôi một mình,

Hết mưa, trưa cũng buồn tênh!…

Nguyễn Quang Chơn
Hà Nội, 1994



          Barracão comercial para locação, Jardim Malta, Hortolândia.   
2000
Barracão novo em zoneamento 9, com 250m², pé direito 6m, possui uma saleta, 2 banheiros e portão de entrada com 4,5m. Tem fácil acesso a rodovia Santos Dumont. Informações e visita (19)9-740##### (19)9-917#####. - 28/06/2017
250 m2 8 R$/m² jardim
Fri, 30 Jun 2017 23:26:57 -0400
          VÀ ĐẤT CHỈ NHƯ GIẤC MỘNG   

Vương Ngọc Minh

Hình minh họa của tác giả

tôi vận bộ mặt du thủ
gần sáng/ bám vào kệ
kinh
hô “biến!” liền
đêm lật qua ngày

còn em
hóa trang mới
của biển
bơi nơi đầu sóng
ngọn gió/ giữ chân

tôi nhoài
chụp- mùa thu
mùa đông
xuân
hạ
bất kể khi đấy tối- đen như mực
(hay vừa sớm mai!)

khi thơ rớt sâu xuống trí nhớ
gương mặt tôi sạch
bóng
ngang ngửa con chim sơn ca
đi vào tấm gương treo buồng tắm
đọc lại bài thơ bốn mươi năm trước
sai một chữ/ sửa một chữ 

mỗi chữ tôi sửa
hễ người đàn bà nào ở gần họ sẽ cong nét mày
kiêu hãnh
thân thể họ tỏa hương- màu
hường

trong thâm tâm
tôi
luôn trông cho con chim sơn ca hát
khúc nhạc đường mật
bây giờ tôi ngủ- hai mắt mở to (dù sao
tôi vẫn thích vậy!) ưng ngồi dậy
ngồi

giấc mộng có đến
thì bảo nó canh trí nhớ tôi
thấy bất kì đoạn thơ- chưa sửa-  đọc
lớn lên

rồi
.. mùa xuân đến
khi (nhảy) múa quanh em
anh sẽ đầu thai lại.. chính anh.. hai ta trở nên thơ..

mỗi ngày thay áo mới
 dọa lạnh lẽo bằng từng bước
chắc nịch
đe nó- khôn hồn đừng se thắt mãi

còn bằng- chết đi
 I’ll became a tiger butterfly
trở lại

dìu hết đàn bà
dỗ dành họ- đi
đi về nhà mình
chết
dẫu đơn chiếc!

VƯƠNG NGỌC MINH


          TÌM DẤU TÍCH NHÀ GA ĐÀ LẠT   

nguyễn xuân thiệp

Ga Đà Lạt ngày xưa

Gần đây nhà văn Huyền Chiêu có gởi cho một tài liệu đăng trên Văn Việt về việc VC phá hoại tuyến đường sắt răng cưa Tháp Chàm-Đà Lạt khiến Nguyễn bâng khuâng nhớ lại những lần mình đã đi trên tuyến đường này và nhớ sân ga phố núi ngày nào. Hôm nay nhân buổi nhàn cư bèn ghi lại những đoạn văn mình đã viết.

     Xin nói ngay đây là vang và bóng của nhà ga Đà Lạt -mà kẻ này trong một phút lộng ngôn đã nói là nhà ga đẹp nhất nước và có khi đẹp nhất thế giới! Nhưng quả thật tôi thấy nhà ga ở phố núi ấy quá đẹp. Và người nữa cũng đồng ý với tôi.
    Tôi đặt chân lên sân ga Đà Lạt hồi còn trẻ. Thuở ấy, cuối những năm 50, tôi đang dạy ở trường Lê Ngọc Hân và Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho. Hè tan trường, chia tay thầy trò lòng còn ngơ ngẩn thì được sự vụ lệnh đi dự hội đồng thi ở Đà Lạt. Từ Mỹ Tho đáp ô-tô-ray lên Sài Gòn, rồi đi xe lửa đến Tour Chàm, và từ đó đổi tàu ngược lên Đà Lạt. Chuyến đi này tình cờ gặp bà chị Phạm Bá Ngọc Hường, cùng học ở Quốc Học Huế, trên tôi một hai lớp. Trên wagon restaurant, ngồi uống nước, chúng tôi nhắc tên những người bạn chung -Hoàng Nguyên, Lữ Hồ, Phạm Mạnh Cương, Đỗ Kim Bảng, Tạ Ký, Hồ Đăng Tín... và những người thầy đã ghi lại ấn tượng tốt đẹp của thời mới lớn -thầy Lê Khắc Phò, Cao Xuân Lữ, Hà Như Chi... Chuyến tàu đi như trong mơ. Đến Tour Chàm, đổi tàu, bà chị về Nha Trang, tôi tới xứ sương mù.
    Trước đó, năm 1958, cùng với thằng bạn thời nhỏ Phan Thanh Thư cũng đã lên chơi Đà Lạt bằng xe lửa. Đến nơi đi tìm chỗ trọ thiên hạ chỉ một khánh sạn nằm trên đường Hàm Nghi. Mình và Thư mang túi xách tới đó thì đã hết chỗ. Thấy hai thằng đứng lớ ngớ, có một ông người Huế đứng tuổi bèn hỏi và sau khi biết sự tình ông cho về ở nhà ông ngay dưới dốc gần đó, không lấy tiền. Thật đúng là tấm lòng vàng. Tên ông là Thế, thợ nhà in. Sau này Nguyễn lên làm việc ở Đà Lạt, cùng với mấy người bạn mở nhà in Nhân Văn liền mời ông Thế vào làm chef typo.
     Một lần khác nữa, cũng hồi còn trẻ cùng với Dung sau ngày cưới lên Đà Lạt chơi. Đó là vào Noel 1961. Hai vợ chồng mướn phòng có giường ngủ (couchette) trên xe lửa. Từ chđó có thể ngắm cảnh thoải mái. Đẹp nhất là những rừng thông khi lên gần tới Đà Lạt. Xe lửa chạy gặp ghềnh (vì đường răng cưa), mùi nhựa thông bay ngập cửa sổ, khiến hai đứa ngây ngất. Lên tới Đà Lạt, thuê phòng ngủ ở Kinh Đô. Ban ngày đi dạo chơi khắp -khu hòa bình, chụp ảnh ở bờ hồ, thác Cam Ly, hồ Than Thở. Ôi, thơ mộng và hạnh phúc. Những phút ấy làm sao tìm lại. Dù sau này lên ở Đà Lạt cùng với hai con nhỏ.

    Bây giờ xin nói về nhà ga Đà Lạt.
     Nhà ga Đà Lạt xây theo kiến trúc Pháp. Gạch đỏ, ba cái tháp nhô lên, trên đỉnh nóc là chiếc đồng hồ điểm thời gian. Sau lưng nhà ga có rừng thông. Một tài liệu đọc được trên net ghi: Không phải ngẫu nhiên mà vào đầu thập niên 20 của thế kỷ vừa qua, người Pháp cho thiết lập hệ thống đường rail có răng cưa nối từ miền biển lên cao nguyên Lang Bian và cho xây nhà ga Đà Lạt. Họ thấy Đà Lạt chỉ có đường bộ, đường hàng không nên rất cần có thêm tuyến đường sắt trong quá trình trở thành một thành phố nghỉ dưỡng tầm cỡ, một "thủ đô” mùa hè của Liên Bang Đông Dương thời bấy giờ. Theo các tài liệu còn để lại, nhà ga Đà Lạt được khởi công xây dựng vào năm 1932 do 2 kiến trúc sư người Pháp cùng thiết kế và người thực hiện là nhà thầu xây dựng Võ Đình Dung (Đà Lạt). Đến năm 1936, nhà ga được khánh thành, dùng vận chuyển hàng nông sản nhưng nhiệm vụ chính vẫn là chở khách du lịch. Thời bấy giờ, mỗi ngày có 3 đi tàu (mỗi tàu có 4 toa) ngược xuôi Đà Lạt: Từ dưới lên có một chuyến khởi hành từ Sài Gòn, một chuyến từ ga Tháp Chàm (Phan Rang) và một chuyến từ ga Nha Trang và ngược lại cũng có 3 chuyến tàu từ Đà Lạt đến 3 ga trên. Nếu tàu khởi hành ở Đà Lạt lúc 5 giờ chiều thì sẽ đến Sài Gòn vào 9 giờ sáng hôm sau và ga Tháp Chàm trở thành một ga trung chuyển để thay đầu máy (răng cưa) mỗi khi tàu từ dưới Sài Gòn, Nha Trang lên Đà Lạt...
    Trong chiến tranh, nhà ga phải đóng cửa. Một thời, nó được dùng làm trạm đi và đến của Air Việt Nam. Như hồi nhỏ thường lang thang ở các sân ga bến tàu, những năm ở Đà Lạt, tôi hay lui tới nhà ga để gọi là làm những cuộc chia tay tưởng tượng. Ấy một phần nữa cũng vì tôi mê khung cảnh của nhà ga này, và tiếng thông reo cùng mùi phấn thông trong gió (cũng là tưởng tượng đấy thôi). Nhưng tôi biết có hai người đã có những cuộc đưa đón chia tay ở sân ga Đà Lạt. Chẳng thế mà có lời ca như thế này: Rồi một ngày kia / ga buồn chờ đón người yêu/ thềm ga vắng tanh...Phải thế không Uyên?
     Ga Đà Lạt được xây dựng trong sáu năm từ 1932 đến 1938 với bản thiết kế của hai kiến trúc sư người Pháp - Moncet và Revéron, được đánh giá là nhà ga đẹp nhất vùng Đông Dương. Khi xây dựng Ga Đà Lạt các kiến trúc sư đã đưa cả yếu tố mỹ thuật kiến trúc và ý nghĩa của công trình vào việc xây một công trình có tính kỹ thuật (đây là điều đầu tiên trong ngành đường sắt lúc bất giờ). Kiến trúc Ga Đà Lạt giống các nhà ga ở các tỉnh miền Nam nước Pháp, tức là có mái và hai đầu mái uốn vòm. Nếu nhìn từ hai bên sẽ thấy ba mái nhọn nhô ra ở phía trên đầu rồi thụt vào ở phía chân, nhưng luôn theo kiểu thẳng đứng. Nhìn từ mặt trước, nhà ga kiến trúc có ba chóp nhọn tam giác tượng trưng cho ba đỉnh núi Langbian đồng thời mô phỏng mái nhà rông của cao nguyên, còn các mái ngói ở chân tam giác ngoài xiên ra như chân sườn núi. Ga Đà Lạt mang phong cách kiến trúc ga xe lửa ở miền Nam nước Pháp nhưng lại có dấu ấn bản địa nên rất độc đáo.
      Không gian nội thất của ga được chiếu sáng lung linh bởi các ô cửa kính nhiều màu ở phần chân mái. Đây chính là phòng chờ cho hành khách, một không gian rộng lớn với các góc cạnh và đường nét ngay hàng thẳng lối, cao lớn, uy nghi mà cũng thật giản dị. Ngồi ở đây chờ đón người yêu thì thật tuyệt vời.
NXT

          TRỞ LẠI TRÁI TIM   

Nguyễn Quang Chơn

Hoa loa kèn. Sơn dầu trên bố. NQC

Vậy là sau 2 ngày nằm viện, bác sĩ cho tôi về nhà với lời dặn. "Chú phải hoàn toàn thư giãn, tĩnh dưỡng. Chỉ đi lại nhẹ nhàng trong nhà. Không gắng sức. Không chống tay phải (tay nội soi đặt stent). Không được xúc động. Không uống rượu bia. Không nghĩ ngợi nhiều. Cô đừng cho chú nghe phone, nói chuyện nhiều nhé!..."

Trời đất. Vừa bước qua cuộc tử sinh. Chết khi đang sống. Bao nhiêu nghĩ suy về lẽ thường hằng, bao suy niệm về sự việc vừa trải nghiệm, bắt đừng suy nghĩ, thì làm răng? Với mình, thư giãn, là chơi thể thao, viết, vẽ, gặp bạn bè tếu táo và...nhậu. Chừ ông bác sĩ bắt làm ngược lại thì là căng thẳng chứ phải đâu thư giãn?

Thây kệ. Lén vợ typing (Tâm bảo, anh mà viết bài là em thu điện thoại). Bởi nghĩ cũng vui. Vui vì mình từng chết. Và muốn chia sẻ với người thân những cảm nhận khi đối diện với tử sinh. Và, muốn gởi sự cám ơn đến những bạn bè, anh em đã ân cần thăm viếng, sẻ chia...

Trước hết, mình muốn nói đến sự sắp xếp đâu đó của...ông trời. Đáng lẽ mình đi Mỹ ngày 7/6 và 21/6 mới về VN. Vé máy bay đã có. Chương trình đi đã được soạn đủ. Bạn bè đã chờ. Con cái đang mong...Đùng một cái, Tâm ôm bụng kêu nghe nhoi nhói ở trong, một hiện tượng tái phát bệnh viêm tuỵ hằng năm, mà lần đầu tiên 2015, nếu không có mình ở nhà thì chắc Tâm đã ra đi. Nên sợ, đành huỷ vé, bỏ chương trình!...

Tuần trước, vợ chồng người bạn ở Nghệ An mời về thăm quê. Tâm chưa biết vùng này nên cũng muốn đi. Mình cũng muốn nhân tiện xem thực địa bọn Formosa thế nào nên dự định thứ tư lái xe đi, chủ nhật về. Bỗng người bạn thân Tâm gởi tin mời đám cưới con trai. Vậy là hoãn cuộc đi để ở nhà dự đám cưới....

Chủ nhật 18/6, đám cưới tổ chức buổi trưa, trời nắng đổ lửa, nên một người bạn Tâm xin quá giang, mình đón bạn cùng đi. Lúc tiệc tan, người bạn bỗng dưng lại nhảy lên xe cô bạn khác. Và. Lúc ấy trái tim mình đang trở chứng. Rồi mọi việc diễn biến như mọi người đã biết trong thư trước. Mình đã được bệnh viện cứu sống khỏi cơn nhồi máu cơ tim, nhờ thời gian "4 phút vàng" quý báu kịp thời!...

Thử nghĩ, nếu mình đang ở Mỹ, đang nhậu, đang bay trên trời thì điều gì xảy ra? Nếu đi Nghệ An, chủ nhật đang trên đường lái xe về ĐN, điều gì xảy ra? Nếu mất 20' đưa người bạn về, rồi mới về nhà và đi cấp cứu, điều gì xảy ra? Chỉ một tích tắc mấy phút đồng hồ. Bác sĩ nói, nếu chú vào viện trễ khoảng mươi mười lăm phút, chúng cháu bó tay!...

Vậy sống chết có số. Và số đã được sắp xếp đến từng phút, từng giờ. Đúng không?

Và mấy phút trong cái chết ấy, xin được thưa rằng. Chẳng hề có linh hồn bay lên, chẳng có con đường sáng loà hay sâu hun hút, chẳng có ai dắt tay cầm đi..., như mọi người hay nói. Chết là hết. Là tịch mịch. Là hư không. Không biết chi hết. Đến khi sống. Mở mắt ra cũng đột ngột. Hư không. Không một cảm nhận gì mang về từ cõi chết. Cái sống hiển hiện như thị, con người lô nhô, tiếng khóc người thân văng vẳng!...

Bác sĩ bảo nếu chú vào trễ hơn, có cứu được chú thì cũng để lại những di chứng trên não, trên tim, đôi khi sống mà như chết, thà chết sướng hơn. Biết thế, nên ngay ngày hôm sau, mình đã vội ghi lại sự việc để gởi bạn bè, để post lên mạng, hầu bạn bè yên tâm, con cái phương xa không lo lắng, khi nghe tin lao xao, tam sao thất bổn..., và, lập tức, bị các thầy thuốc "nhắc nhở". BS ĐHNgọc gọi điện tức thì với Tâm. "Không biết Chơn có hư cấu không, chứ bệnh nặng vậy sao viết được chi tiết, đầy đủ vầy được, bảo Chơn phải nghỉ dưỡng". Mấy bác sĩ, y sĩ đang điều trị mình, đọc bài trên face book, vội khuyến cáo Tâm, "bệnh nhân đang giai đoạn điều trị tích cực, không được xúc động, gắng sức, viết lách, nói nhiều, không di chuyển. Chỉ nằm yên thư giãn, ăn, ngủ, tiêu, tiểu tại chỗ..."

Vậy là phone bị thu. Vậy là email bạn bè chỉ được đọc, không được trả lời. Phone gọi tới, Tâm nghe và báo lại. Anh ĐHNgọc gọi Tâm hoài nhắc nhở đủ thứ, lại email cho biết những lưu ý sau khi đặt stent. Anh NTNhân gọi nói với Tâm, trái tim Chơn nay đã có thêm platinium nên cứng rắn hơn, hết mềm yếu rồi, Tâm đừng lo lắng. Anh NLVỵ  và bạn bè từ Mỹ cũng gọi về...

Hôm nay mình vẫn còn đi liêu xiêu. Nhưng chỗ đặt stent đã đỡ. Tâm đã giao điện thoại nhưng quản chặt như quản giáo trại giam quản tù nhân...

Tự thấy mình còn yếu nhưng trái tim dường như khoẻ hơn. Trước kia ngủ hay mơ, toàn mơ thấy những người chết và những người mình ít khi nghĩ về. Nay giấc ngủ rất ngon, không mộng mị... Không biết bao giờ mới có thể " trưa ấm trà, chiều chén rượu, chân tình vài kẻ bạn hiền. Sáng xuống biển, chiều lên rừng, rộn rã phường chơi mấy hội...."? (*)

Mạch vành đã thông suốt. Trái tim đã vui trở lại.... Các chiến hữu của tôi hãy chờ tôi nhé. Cuộc chơi còn dài lắm. Đời người chỉ một lần chết. Mà Chơn đây đã chết rồi. Không lo chi nữa!...
  
NGUYỄN QUANG CHƠN
23.6.17
Để cám ơn các y bác sĩ khoa cấp cứu bệnh viện Hoàn Mỹ. Hai con Như Dũng và tất cả anh chị em bè bạn thân thương
Thư này thay cho trả lời email các anh chị, bạn bè đã gởi trong thời gian bệnh
(*) Học Uy Viễn. NQC

          ĐỌC LẠI CHÙA ĐÀN. NGUYỄN TUÂN   

Hoàng Xuân Sơn

Một cảnh trong phim Mê Thảo. Một Thời Vang Bóng

thả phừng vào cơn ngủ
vẳng rung nghe tiếng đàn
tơ sương trùm bản mệnh
đáy chủ lấp ngàn trang

mồ chữ úp then gió
cơ may một âm hồn
trả treo cùng thân gạo
đội tang về huơng thôn

thử cầm phách gõ nhịp
vào khoảng không trắng nhờ
đất lìa hương mê thảo
rượu bỏng cuồng ngâm thơ

hâm bồ đề ấm cội
mắt khoáng dã phương quỳ
mơ chuông đồng trảm lối
một buổi về hoa thi

HOÀNG XUÂN SƠN
2 jan. 2016


          LẠI BÀN VỀ BÁT NHÃ TÂM KINH   

Vương Ngọc Minh

Tranh phóng bút của Duy Thanh

Thức dậy thấy tôi (đóng bộ dân sự
mới/ đeo hàm đại tướng!) nằm co
quắp
trên sàn- mùi của cơn điên đã cũ lan (dậy)
khắp buồng

phổi của tôi. đồ đạc của tôi thân thể tôi
vậy mà
(tờ rơi!) thậm chí các bản nháp thơ
viết tay
ngay cả bản báo cáo tình trạng tâm thần
phải gửi sở xã hội/ tất thảy đều đã khác
so với trước khi ngủ

nhìn cái đầu bề bộn
ngập ngụa chữ

chung quanh. mọi thứ
thể hiện trọn vẹn một thứ tình cảm
được tái sinh từ mớ kí ức hỗn độn
hết sức éo le (của ba tôi!)

nhướng mắt
ngó những vết ố (giời ạ!) nơi vô thức
đường nứt quanh xương sọ dãn
rộng
tôi (đúng dạng đại tướng. cực kì mới!) gượng
ngồi dậy
nhìn bầu trời/ quái- thở ra tuyền khói

lại có cảm tưởng- từ giờ- về khoảng cách
chỗ tôi (bất kì khi đấy đang đứng. nằm
ngồi!) đến chân trời
mọi ý nghĩ bật lên sẽ hết còn nhiễu loạn (bởi sinh lão bệnh
tử!)

đã tỏ
tôi áp sát tai vô mái chung cư (lười
nhác!) lắng nghe- ối
mọi việc sốt dẻo đà lo xong
chỉ chờ ngày “thăng!” là sao?

cố nén hắt xì
nuốt trọn ca khúc bolero “đêm tâm sự.”
của trúc phương (một thời xa lơ
xa lắc!)
xuống bụng- xí xô xí xào với lũ gián. một hồi
- chúng bảo “chúng con
không làm mất thời giờ của ông nữa!”
và im phăng phắc

rút hết vô các đường nứt dãn
rộng
quanh xương sọ tôi 

ôi cha (thực dễ dàng!)
nhớ tới dĩ vãng
ồ- khói tôi thở. kín hết nguồn.

VƯƠNG NGỌC MINH.

          NÉT U UẨN CỦA LINH HỒN NGA    


Lời Giới Thiệu của người dịch: Bài ký này lấy từ Secondhand Time (Thời đại cũ), cuốn sưu tập các câu chuyện kể miệng thời hậu Nga Sô-viết, do Svetlana Alexievich (giải Nobel Văn học 2015) biên tuyển, nhà Random House xuất bản tháng Năm, 2016. Người kể câu chuyện của chính mình là Olga Karimova, nữ nhạc sĩ bốn mươi bảy tuổi. Bản tiếng Anh, Trick of the Russian Soul do Bela Shayevich chuyển ngữ từ tiếng Nga, đã xuất hiện trên Mục Readings, Harper’s Magazine, June 2016, tt. 11-14.

Sách của Svetlana Alexievich

Chân dung Olga Karimova

(Theo lời kể của Olga Karimova)
Nếu không vì anh, hẳn tôi chẳng bao giờ kết hôn lần nữa. Lúc đó, tôi đang có mọi thứ: một đứa con, việc làm, tự do… Đột nhiên Gleb xuất hiện… vụng về, mù dở, thở hụt hơi kinh niên. Anh vừa trải qua mười hai năm tù trong các trại lao động khổ sai của Stalin. Họ bắt anh khi anh mới là cậu bé mười sáu tuổi. Cha anh, một quan chức cao cấp của đảng, bị hành quyết, và mẹ anh bị đông cứng tới chết trong một thùng phuy nước lạnh.
Hẳn mọi người đã ngó chúng tôi và hỏi:
“Đó có phải là ông nội của chị không? Hay cha chị?”
Tôi hai mươi tám. Tôi luôn luôn mặc váy ngắn. Về sau, kể từ khi chúng tôi sống chung, anh ngày càng đẹp trai ra. Tôi nghĩ mình biết bí quyết ấy -nó là chiếc cửa chỉ có thể mở bằng tình yêu. Nửa đêm chợt thức, tôi tự hỏi, “Mình đang làm cái gì đây?” Tôi cảm thấy tôi điên rồ. Tại sao anh? Tại sao đặc biệt anh? Đàn bà Nga yêu thích việc tìm thấy những đàn ông bất hạnh này. Bà nội tôi yêu người này nhưng bị cha mẹ gả cho người khác. Bà thật sự không thích người đó, bà chẳng muốn sống với người đó chút nào! Bà quyết định rằng, trong nhà thờ, khi linh mục hỏi bà có đồng ý kết hôn với người đàn ông này không, bà sẽ nói không. Nhưng linh mục đang say rượu, nên thay vì hỏi bà câu lý ra phải hỏi, ông chỉ nói, “Con hãy cư xử tử tế dịu dàng với người này, chân anh ta đã bị đông lạnh trong chiến tranh.” Sau đó, bà chỉ có một chọn lựa là kết hôn với người đàn ông đó. Đó là cách bà nội tôi trải qua cuộc đời còn lại của mình với ông nội tôi, “Hãy cư xử tử tế dịu dàng với người này, chân anh ta đã bị đông lạnh trong chiến tranh.”
Hết thảy đàn ông của chúng tôi là người tử đạo. Tất cả họ đều bị hội chứng, hoặc từ chiến tranh hoặc do nhà tù, hoặc từ cuộc sống trong các trại lao động khổ sai. Chiến tranh và trại tù là hai từ ngữ quan trọng nhất trong tiếng Nga -những từ ngữ thật sự Nga! Đàn bà Nga chưa bao giờ có được người đàn ông bình thường. Đàn bà Nga tiếp tục chữa thương những người đàn ông đó, đối xử với họ như những anh hùng, đồng thời cứu vớt họ như con cái. Cho tới hôm nay, đàn bà Nga vẫn tiếp tục giữ vai trò ấy. Liên bang Sô-viết đã sụp đổ, giờ đây chúng tôi có những nạn nhân của sự sụp đổ một đế chế!

Gleb không ưa bị hỏi. Anh làm ra vẻ bạo dạn, thói quen của người tù đang che giấu mọi sự nghiêm trọng đằng sau những câu nói giỡn. Anh không bao giờ nói tới tiếng “tự do” -mà luôn luôn là “chỗ bên ngoài”. Vào những khoảnh khắc hiếm hoi, anh kể chuyện. Nhưng anh kể chúng một cách linh hoạt, rất háo hức, và tôi chỉ cảm thấy niềm hạnh phúc của anh rút ra từ đó. Giống như khi anh đăt bàn tay mình lên những mảnh lốp xe phế thải rồi cột chúng vào đôi ủng nỉ, và anh rất hạnh phúc có được những mảnh vụn ấy lúc tù nhân bị chuyển trại. Vào một thời điểm khác, họ có nửa ba-lô khoai tây. Và tại nơi nào đó ở bên ngoài, trong khi họ đang lao động, có ai đó cho anh một khoanh thịt to. Đêm ấy trong phòng đun nước nóng, họ nấu xúp, và thật ngon lành, rất tuyệt vời. Khi nhà cầm quyền phóng thích anh, họ đưa anh tiền -bồi thường thiệt hại cho cha anh. Họ bảo anh:
“Chúng tôi nợ anh ngôi nhà và đồ đạc trong nhà.”
Nợ được dứt điểm bằng một số tiền khá nhiều. Anh mua một bộ vét-tông mới, áo sơ-mi mới, đôi giày mới và máy chụp hình. Rồi anh đi tới nhà hàng National ngon nhất Moscow. Ở đó, anh gọi các món ăn đắt tiền nhất trên thực đơn, rượu cô-nhắc, và cà phê với món tráng miệng làm riêng theo ý mình. Sau bữa ăn, khi bụng no nê, anh nhờ người nào đó chụp cho anh một bức ảnh trong khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời. Anh nhớ lại:
“Lúc quay về căn hộ của mình trong chúng cư, anh bắt gặp anh đang nghĩ rằng mình không cảm thấy hạnh phúc chút nào. Trong bộ đồ vét đó, với chiếc máy ảnh đó… tại sao ở đó chẳng có chút hạnh phúc nào? Ngay khoảnh khắc đó, những lốp xe và bữa xúp trong phòng đun nước nóng lại trở về với anh.”
Chúng tôi thường tự hỏi: cái gì làm nên hạnh phúc?
Anh sẽ chẳng buông bỏ những năm tháng của mình trong các trại tù để đổi lấy bất cứ cái gì trên trần đời; anh cũng chẳng thay đổi điều gì về cuộc đời mình. Đó là gia tài bí mật của anh. Anh bị bỏ tù từ khi anh mười sáu tuổi cho tới khi anh gần ba mươi. Tôi hỏi anh:
“Nhưng sẽ ra sao nếu họ chẳng bao giờ bắt anh?”
Anh nói giỡn, để tránh trả lời:
“Hẳn anh sẽ là một gã ngố trong chiếc xe thể thao màu đỏ chót.”
Chỉ tới phút cuối, vào thời điểm tận cùng, khi anh ở trong nhà thương, phải chăng đó mới là lần đầu tiên anh thành thực bày tỏ:
“Nó giống như khi em đi vào rạp hát. Từ chiếc ghế của mình nơi khán giả, em xem một truyện thần tiên tuyệt vời -dàn trang trí tỉ mỉ, diễn viên xuất chúng, ánh sang huyền ảo- nhưng khi em đi vào hậu trường, ngay lúc vừa bước chân qua khỏi cánh gà, em thấy những tấm ván bể, những miếng dẻ, những bức sơn dầu bỏ dở, những chai rượu vodka rỗng, những mẩu thức ăn rơi vãi. Ở đó không có truyện thần tiên; nó tối tăm, nhớp nhúa. Nó giống như chuyện anh bị đem vào hậu trường, em hiểu không?”

Chuyến trở về nhà của anh, anh đi xe lửa giường tầng. Con tàu mất hai tuần lễ xuyên Nga. Suốt thời gian đó, anh nằm đó, ở mặt giường tầng trên, sợ bước xuống. Anh chỉ đi ra ngoài hút thuốc, vào ban đêm. Anh sợ bạn đồng hành sẽ cho mình cái gì đó ăn, và anh sẽ ứa nước mắt kể cho họ nghe mọi sự, rồi họ sẽ khám phá ra anh là người đã về từ các trại lao động khổ sai. Các bà con xa của anh đón anh vào nhà. Họ có một cô con gái trẻ. Anh ôm chào cô, và cô ứa nước mắt. Có cái gì đó về anh… Anh là người quá đỗi cô đơn, ngay cả với tôi.
Anh hãnh diện nói với mọi người:
“Giờ đây tôi có một gia đình.”
Anh yêu chuộng cuộc sống gia đình đều đặn của chúng tôi. Nhưng nỗi sợ -bất kể mọi thứ, nỗi sợ, anh không biết làm thế nào sống mà không có nó. Anh thức giấc giữa đêm, người mướt mồ hôi, sợ rằng mình sẽ không hoàn thành cuốn sách (anh đang viết cuốn sách về cha mình), sợ rằng mình sẽ không kiếm được mối dịch thuật mới (anh là dịch giả kỹ thuật từ tiếng Đức), sợ rằng mình sẽ không có khả năng chu cấp cho gia đình. Giả như tôi đột ngột bỏ anh, điều gì sẽ xảy ra? Trước tiên là sợ hãi, rồi tới hổ thẹn vì sợ hãi. Anh đã sống sót trong các trại tù, nhưng trong đời sống dân sự bình thường, một công an cảnh sát đi vượt qua người anh cũng đủ làm anh lên cơn đau tim.

Tôi cho rằng chúng tôi gặp may. Đó là thời điểm quan trọng: perestroika![1]. Nó làm mọi người hân hoan. Tự do hiện hữu trong không khí chúng tôi thở. Giấc mơ trọng đại nhất của anh nay thành sự thật: chủ nghĩa cộng sản sụp đổ. Đây là thời gian của hy vọng lớn lao. Các nhà đối lập của thập niên Sáu mươi [2] – dân chúng có thể bàn tán bất cứ điều gì họ muốn về những vị đó, nhưng tôi, tôi yêu mến hết thảy các vị. Phải chăng lúc đó chúng tôi quá ngây thơ lãng mạn? Đúng! Anh xem báo suốt cả ngày. Sáng sớm, anh chạy ra sạp của Nhà xuất bản Công đoàn cạnh nhà chúng tôi, cầm theo cái túi lớn dùng đi chợ. Anh lắng nghe đài phát thanh và xem truyền hình không ngừng. Lúc đó, mọi người rất điên khùng. Tự do! Từ ngữ ấy tự nó làm ta say. Tất cả chúng tôi lớn lên trong samizdat [3] và tamizdat [4] Hẳn bạn từng nghe cách chúng tôi trò chuyện! Mọi người thường nói rất nhiều! Trong khi tôi nấu bữa trưa hoặc bữa tối, anh ở bên tôi, đọc báo cho tôi nghe: “Susan Sontag [5]: chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa phát-xít khoác bộ mặt người. Còn cái này nữa… nghe đây…” Đó là cách chúng tôi đọc Berdyayev, Hazek. Chúng tôi đã sống như thế nào trước khi có những cuốn sách và những tờ báo ấy? Nếu chúng tôi đã biết … thì có lẽ mọi sự sẽ khác. Jack London có viết truyện về hiện tượng này. Ai cũng có thể sống gò buộc trong chiếc áo bó, vì ai cũng có thể chịu đựng và quen dần với cái áo bó. Và thậm chí bạn vẫn có thể mơ mộng trong lúc bị bó chặt. Đó là cách chúng tôi đã luôn luôn sống. Vậy giờ đây chúng tôi sẽ sống như thế nào? Tôi không biết, nhưng tôi mường tượng rằng tất cả chúng tôi sắp sửa sống hưng thịnh. Trong thâm tâm, tôi chẳng có chút hoài nghi nào.

Khi tôi biết anh bị ung thư, suốt đêm tôi trằn trọc, đầm đìa nước mắt. Tới sáng, tôi chạy tới nhà thương gặp anh. Anh ngồi trên thành cửa sổ, vàng võ và rất hạnh phúc. Anh luôn luôn hạnh phúc mỗi khi cuộc đời anh thay đổi. Trước tiên nó là các trại tù, kế đến là lưu đày, sau đó là tự do, và rồi như thế này. Cái chết chỉ là một thay đổi khác của tình cảnh.
“Có phải em sợ anh sắp chết?”
“Phải.”
“Vậy thì, trước hết, anh không bao giờ hứa với em rằng anh sẽ bất tử. Kế đó, nó sẽ không sớm như thế đâu!”
“Anh chắc chắn chứ?”
Như thường lệ, tôi tin anh. Tôi liền lau nước mắt và tự thuyết phục mình rằng thời gian sẽ cứu giúp anh lần nữa. Từ đó trở đi tôi không khóc… cho tới tận giờ cuối, tôi không khóc… Tôi đến khu bệnh xá mỗi buổi sáng. Đó là thời điểm tái tạo cuộc sống thường lệ của chúng tôi. Chúng tôi đã thường sống ở nhà, và giờ đây, chúng tôi sống trong nhà thương. Chúng tôi trải qua sáu tháng nữa bên nhau trong khu bệnh ấy.

Anh không còn đọc nhiều. Anh thường xuyên kể chuyện cho tôi nghe hơn. Anh biết kẻ trước kia tố giác anh. Cậu thiếu niên đó từng sống trong nhóm học tập tại Trụ sở Thanh niên Tiền phong. Hoặc người ta đã buộc anh làm, hoặc chính Gleb đã tự ý làm -anh đã viết một bức thư phê phán Stalin và biện hộ cho cha anh, một kẻ thù của nhân dân. Khi thẩm vấn, người hỏi cung đưa cho anh thấy bức thư đó.
Suốt đời mình, Gleb sợ rằng kẻ tố giác anh phát hiện ra anh đã biết. Khi có người nói với anh rằng người tố giác anh về sau có đứa con bị thương tật, anh lại đâm lo: phải chăng đó là quả báo? Thậm chí trong một khoảng thời gian ngắn, người tố giác anh và chúng tôi cùng sống trong một khu phố. Đôi bên thường chạm mặt nhau trên đường phố, trong cửa hàng. Chúng tôi cất tiếng chào nhau. Sau khi Gleb qua đời, tôi kể chuyện đó cho một người bạn chung của cả hai, cô ấy không tin nổi:
“N. sao? Chẳng thể nào! Cậu ấy luôn luôn ca ngợi Gleb.”
Tôi liền nhận ra rằng lý ra mình chẳng nên nói gì cả. Lý do hết sức đơn giản: biết những việc ấy thì nguy hiểm. Các cựu tù chung trại chỉ thỉnh thoảng mới ghé lại; anh không đi tìm họ. Mỗi khi họ tới, tôi thường cảm thấy lạc lõng, như thể họ đến từ một nơi mà tôi không hiện hữu. Họ biết nhiều về anh hơn tôi biết. Tôi thấy anh đã có một kiếp sống khác; nó cũng làm tôi nhận ra rằng phụ nữ có thể kể lại những trải nghiệm nhục nhã của mình, còn đàn ông thì không. Phụ nữ dễ dàng biểu lộ những đau thương vì ở một nơi nào đó sâu thẳm trong lòng họ, họ đã được chuẩn bị để chịu đựng bạo lực – thí dụ như chuyện giao cấu. Mỗi tháng phụ nữ bắt đầu một chu kỳ mới. Những chu kỳ ấy… thiên nhiên luôn phù trợ nàng. Phần lớn những phụ nữ từng là tù nhân trong các trại lao động khổ sai đều độc thân. Tôi ít gặp những cặp vợ chồng mà cả hai đều từng ở tù. Những bí mật của trại tù không gắn bó mà chia cách. Các bạn đồng trại của anh gọi tôi là “bé con.”
Đối với anh, việc sắp chết chẳng mới mẻ gì. Anh không sợ cái chết nhỏ nhen này. Các đại bàng hình sự trong trại thường lấy cướp bánh mì của tù nhân, rồi đánh bài thua hết; tù nhân bị buộc phải ăn nhựa đường trộn với đá dăm. Vô số người chết theo cách đó vì dạ dày của họ bị trét cứng. Còn anh, những lúc ấy ngừng ăn, chỉ uống.
Từ ngưỡng cửa, tôi ngoái nhìn anh; anh vẫy tay chào. Khi tôi quay lại mấy giờ sau, anh hoàn toàn chẳng biết gì nữa. Có vẻ anh đang năn nỉ ai, “Rán đi. Rán nữa đi.” Nhưng cuối cùng anh ngưng bặt, và chỉ nằm đó. Thêm ba ngày nữa, tôi cũng quen dần tình cảnh đó. Anh ở đó, nằm đó, và tôi ở đây, sống đây. Người ta mang vào cho tôi một cái giường, kê kế bên anh. Tiêm thuốc cho anh qua đường tĩnh mạch là việc rất khó; máu anh đang vón cục. Tôi phải cho phép bác sĩ ngưng chữa trị. Rồi anh và tôi bị bỏ lại một mình. Không còn máy móc, không còn bác sĩ, không còn ai tới xem xét chúng tôi nữa. Tôi nằm xuống bên anh. Trời lạnh. Tôi chui vào chăn anh, thiếp ngủ. Khi thức giấc, trong chốc lát tôi nghĩ chúng tôi đang ngủ ở nhà… Tôi sợ không dám mở mắt. Khi mắt mở ra, tôi nhớ chính xác mình đang ở đâu. Tôi bắt đầu lo về anh. Tôi ngồi dậy, đặt bàn tay lên mặt anh. “À, à…” anh nghe ra tôi. Cơn hấp hối bắt đầu, và tôi ngồi ở đó. Giữ bàn tay anh, tôi lắng nghe tiếng đập cuối cùng của trái tim anh. Sau đó, tôi ngồi với anh như vậy trong một thời gian. Rồi tôi gọi y tá, và cô ấy giúp tôi thay áo cho anh. Ánh sáng xanh nhạt, màu xanh anh ưa thích. Tôi hỏi cô:
“Tôi có thể ở đây không?”
“Dĩ nhiên được. Cứ ở lại. Chị không sợ sao?”
Ở đó có gì mà sợ. Tôi biết anh giống như người mẹ biết đứa con của mình. Tới sáng, anh tuyệt đẹp… Nỗi sợ trút thoát khuôn mặt anh, cơn căng thẳng biến mất, mọi điên cuồng của cuộc đời đã tiêu tan. Và tôi bắt đầu để ý tới những đường nét phong nhã và thanh lịch của anh -gương mặt của một hoàng tử! Đó chính mới là anh thật sự! Anh thật sự là như vậy!

Chú thích của người dịch:
[1] perestroika: Tái cấu trúc; cải cách; đổi mới, một phong trào chính trị ở Nga Sô-viết từ thập niên 1980 tới 1991, dưới thời Mikhail Gorbachev. Nó song hành với glanost (cởi mở; công khai).
[2] the Sixties dissidents: Các nhà phản kháng thời băng rã ở Nga Sô-viết trong thập niên 1960, thế kỷ 20. Họ gồm trí thức, văn nghệ sĩ, họa sĩ….
[3] samizdat: Văn bản của người phản kháng, tự xuất bản và bí mật lưu hành trong nước thời Nga Sô-viết.
[4] tamizdat: Văn học và tài liệu cấm, chỉ trích chính quyền, được lén mang ra khỏi nước và lưu hành trên diễn đàn quốc tế.
[5] Susan Sontag (1933–2004), người Mỹ, nhà văn, nhà phê bình, đạo diễn phim, giáo sư và nhà hoạt động chính trị.

*Nguồn: Bài Trick of the Russian Soul, Mục Readings, Harper’s Magazine, June 2016, tt. 11-14.


          THƠ NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH   

                                                           Hoa trong vườn nhà Khánh Minh.
Photo NTKM

vườn chiều                                                                               

Có tiếng chim nhại tiếng rơi chiều
Níu chút nắng hoe vàng ngọn cỏ
Níu tiếng xe về qua ngõ. Reo chuông

Vườn vắng. Người ngồi nghe lá rụng
Giật mình vai áo dấu tay phai
Ơ hờ thế. Ly nước đầy trong tay. E sẽ đổ

Dưới bóng im. Ngày đi xa lắm
Nghe buồn chiều xoá nốt dấu chân
Như ai đó bước ngoài vạn dặm

Để lại trên cành những xanh nhắn nhủ
Xanh trên trời mây ở với chia tan
Mà rơi xuống trần gian. Đoàn tụ

Để lại trên thềm cành hoa khuya ngất trắng
Mai rồi nghe viên gạch nhỏ cũng thơm
Mỏng và dịu một hồn đêm hoá nắng

Cuống quít rơi theo ánh nhìn ngủ muộn
Thức giấc. Và bay lên. Từ chiếc ghế trong vườn
Nếu biết được, tôi đã là viên đá lạnh…

2013


chiều bên này

Chiều bên này ngó bờ bên kia
Biển xuân thì mút mắt
Rung rinh con sóng chia lìa

Chiều bên này nhớ bờ bên kia
Hạt nước hát mòn tay đá dựng
Sóng đi hút dấu biển về

Chiều bên này gọi chiều bên kia
Tay áo mỏng không thành nhịp vẫy
Gió về ngang xin một chuyến đò

Thả bay sợi này tóc mỏi
Bềnh bông hai con mắt nuối
Nắng bên kia. Chiều tối ở bên này

Nước mắt rơi lệ bay đi đâu
Sóng trôi một nghìn hạt muối
Thăm thẳm xa. Và thăm thẳm sâu

Rụng hết hạt mùa nhan sắc
Nước xanh ở. Biển trôi ngằn ngặt
Chờ ai neo mỏi hoàng hôn

Tìm nhau. Cùng trời biền biệt
Tím mênh mang là hoàng hôn tím
Cuối đất ngồi nghe một bóng tan

Sẽ tan vào mặn biển
Thả trôi mộng này chiếc dép
Bờ rất xa là bờ bên kia…

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH
2012
(Trích từ tập thơ Ký ức của bóng, 2013, NXB Sống & Phố Văn)

          TƯỞNG NIỆM THƠ   

Nguyễn Thị Thảo An

                                                               Poetry. Source: Internet

Tôi là người yêu thơ. Yêu đến nỗi trước khi đi vượt biên, tôi đem tiền bạc, nữ trang, xe cộ phân phát hết, chỉ giữ theo mình một tập thơ chép tay bằng vở học trò. Khi bước ra khỏi nhà, tôi chỉ có 50% sống sót. Khi phóng lên chiếc tàu rách nát ở Cửa Búa thì trong lòng chỉ còn 10% sống sót. Đem thơ xuống mồ, ít nhất tôi cũng sắm được cho mình một cái chết cực kỳ lãng mạng mà chính các thi sĩ cũng không có được. Ý nghĩ đó an ủi tôi trong suốt mấy ngày lang thang trên biển. Nhưng cuốn thơ đó sau cùng cũng bị người ta cướp đi, chắc họ tưởng trong túi xách có nhiều vàng bạc. Đọc bài tưởng niệm Minh Đức Hoài Trinh không khỏi chạnh lòng thương nhớ mấy câu thơ tôi từng chép trong cuốn tập xưa.

"Đừng bỏ em một mình
Trời đất đang làm kinh
Rừng xưa quằn quại gió
Thu buốt vết hồ tinh."

... "Kiếp nào có yêu nhau
Nhớ tìm khi chưa nở
Hoa xanh tận nghìn sau
Tình xanh không lo sợ."

Minh Đức Hoài Trinh là người của thế kỷ trước, bà sinh năm 1930. Xã hội lúc đó còn mang nặng tư tưởng phong kiến, nặng về hình thức, lễ nghi phong tục còn trói buộc con người rất chặt. Tình yêu trái gái là điều nghiêm cấm. Cái gì đã khiến bà viết được những tư tưởng khai phá như vậy. "Rừng xưa quằn quại gió/ Thu về buốt hồ tinh" Trái tim con người đã vượt thoát qua các định kiến xã hội bao trùm mấy ngàn năm. Tình yêu mãnh liệt để lại cái hẹn tới cả nghìn năm sau "Nhớ tìm khi chưa nở/ Hoa xanh tận nghìn sau/ Tình xanh không lo sợ"

Người ta nói, thi ca là linh hồn của dân tộc. Chúng ta là một dân tộc biết yêu.

ntta
June/ 17/17

(đăng trên Facebook nhân dịp bà Minh Đức Hoài Trinh qua đời)

Nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh


          TRANH TRƯƠNG VŨ   


Tháng Sáu
Acrylic trên bố, 60" x 48", thực hiện tháng sáu 2017.

          BỐN MÙA...   

Duyên

chớm hạ.  photo by duyên.

tặng các bạn thi sĩ...

như đời người
Xuân. Hạ.Thu. Đông.

mùa xuân đến. cây vươn cành, nẩy lá
đưa Hạ về trẩy hội. dáng em vui
ngày vào Thu. em yêu quá. cuộc đời
Đông nhập cuộc. em về đời giá rét.

Xuân nhân thế. nẩy mầm. Xuân mới chớm
em thơ ngây. sương sớm. nụ đơm cành
đón bình minh. nụ hồng. ai mới nở
em hồn nhiên. mở ngõ. đón Xuân vào...

bỏ thơ ngây. hạ đỏ. nóng. chờ...
nụ đơm hoa. trái trên cành. kết vội
em hoa thơm. trái ngọt. suối trong lành
dòng sông nghiêng
chở tình ai. rất vội
chở hè về, huyên náo. bước chân vui
và như thế. em bước vào mùa Hạ.

gió nhẹ mùa Thu, nắng trong veo
yên tĩnh trên cây. lá chuyển mầu
nắng Thu vàng. sao Thu không ấm
hoa rực rỡ. Hè
chợt héo úa. Thu
thi sĩ trong tiết Thu. lòng thật lạ
yêu Thu vàng. yêu tha thiết quá
vẫn nặng lòng. về
Xuân. Hạ. đã xa...

chợt. Đông về, cây âm thầm trụi lá
hai bên đường. hàng cây xám đứng chơ vơ
gió mùa đông. gió lạnh. gió ơ hờ...
dòng sông cũ đóng băng
chập chờn ra biển cả
nắng ngại ngùng. mây xám quá. mây xa...

mặt trời ngủ vùi
rạng đông, quên thức giấc.
mặt trời không về...
nên không cả hoàng hôn
tuyết ngập đời. mênh mông. sao trắng quá...
trắng đất. trời
trắng cả tóc xưa, ai...

DUYÊN
20.6.2017

          CUỘC HỘI NGỘ CÂM   

Trương Văn Dân

Một cõi smartphones

        Âm thanh náo nhiệt và những bài hát vô hồn, nhạt nhẽo như tra tấn người nghe! Người người, từ bạn bè cô dâu chú rể đến bà con quyến thuộc…ai nấy đều tranh nhau micro để bước lên sân khấu, mỗi người mỗi cách, ca hát, lắc lư nhảy múa để thể hiện cái tôi của mình. Có lẽ đó là cơ hội để họ phô bày “kỹ năng”, giải phóng những ức chế cá nhân thường ngày bị chôn sống giữa đám đông vô danh, lạc lõng trong lòng đô thị.
       Hình như đám cưới nào cũng vậy! Tổ chức nơi đâu cũng thế! Công nghệ cào bằng đều có một công thức và quy trình có sẵn; nơi nào cũng giống nhau, đám cưới nào cũng na ná. Nhận được thiệp mời, đến chờ cả tiếng vì ai cũng đến trễ. Nghi thức vội vàng, hấp tấp. Ngôn từ sáo rỗng. Nơi đâu, lần nào sự ồn ào phản cảm vẫn luôn là hằng số. Khai tiệc trễ, thế nhưng sau “giờ thứ 20h” thì thức ăn dọn ào ạt, trái cây, tráng miệng liên tục bưng ra, vội vội vàng vàng để đuổi khách phải rời bàn trước 21 giờ.

       Gặp lại mấy người bạn cũ sau thời gian dài bặt tin nhau, chúng tôi tay bắt mặt mừng nhưng thời gian và không gian không cho phép chúng tôi nói chuyện được nhiều. Tiếng hò hét, gào rú từ sân khấu cùng những dzô dzô liên tục áp đảo mọi câu chuyện tâm tình.
       Sau khi cố gắng nói vào tai mà vẫn không nghe rõ… chúng tôi đành trao đổi qua nụ cười. Tuấn nói: "Ồn quá. Hôm nào rảnh gặp cà phê đi?". Thành chụm đầu hai ngón cái và trỏ của bàn tay phải theo hình chữ O đưa ra trước mặt: OK. Còn “đại gia” Sơn mặt lầm lì, anh vốn ít nói, cũng mỉm cười “được quá đi chứ!” Vậy là vui, bạn bè cũ, lại là đồng hương… chắc hôm đó sẽ có bao điều để nói.
       Nè Trung, "tài khoản Facebook của mầy tên gì?"
       Khi Tuấn hỏi, Thành và Sơn đều có ngay thông tin. Còn tôi thì ú ớ. Lâu nay cũng có nghe nói về Facebook nhưng vẫn chưa dùng. Thấy thái độ lúng túng của tôi, Thành bảo tôi lấy giấy ra ghi rồi giải thích: “Ngày giờ hẹn, địa điểm trao đổi qua “inbox” cho tiện”!
  
       Kể từ khi xuất hiện các mạng xã hội, bạn bè, người quen gặp nhau hình như chẳng còn hỏi thăm địa chỉ hay số điện thoại mà chỉ hỏi “tài khoản FB”!
       Thực ra…Thì cũng đúng thôi! Khi chỉ qua cú click chuột mà mọi người có thể liên lạc, thăm hỏi, trao đổi thông tin và ôm trọn thế giới trong tay thì sao phải mất thời gian, công sức đi lại để gặp nhau? Nhanh, gọn. Mà còn miễn phí.
        Vậy nên không khó để nhận ra là điện thoại thông minh (smartphone) hiển hiện khắp nơi, nhiều người trong túi có không chỉ một, mà tới hai, ba cái. Duy có thằng “cù lần” “lạc hậu” như tôi, đến giờ mà vẫn còn sử dụng chiếc cùi bắp, chỉ có hai chức năng nghe và gọi.

                                                                        &

            Trên đường đến nơi hẹn,  khoảng cách từ nhà không xa nhưng suýt có hai tai nạn. Thì có gì đâu! Trên đường phố, bao nhiêu người vừa chạy xe vừa cúi gầm mặt vào "chiếc hộp điện tử" để đọc và trả lời tin nhắn.
            Chưa bao giờ sự xao-lãng trở nên toàn diện như hiện nay. Cảnh quen thuộc là tài xế vừa lái xe vừa nghe điện thoại, người đi bộ đeo tai nghe hay vừa chạy xe máy vừa bấm bấm viết tin… mọi người cứ tự nhiên làm việc này mà đầu nghĩ đến việc khác.
            Lưỡi dao công nghệ thông tin đang cắt lìa con người khỏi không gian xung quanh mình. Nó phá hủy sợi dây liên kết giữa con người với thế giới thực tại. Bao người đang trở thành “nô lệ” vào chiếc smartphone mà không hay biết.
                                                            &        

           Quán cà phê Hội Ngộ là một nơi yên tĩnh, đầy cây xanh và cách xa phố chính. Nhìn quanh quất chưa thấy ai, tôi ngồi đọc báo ở một bàn gần cổng để chờ các bạn.
            Vài phút sau Tuấn đến. Anh kéo ghế ngồi đối diện. “Đến lâu chưa?” Tôi  vừa nói “mới đến” thì anh đã cho tay vào túi lôi cái điện thoại di động ra và hỏi cô phục vụ: “Password wifi là gì, em gái?”.
            Trong khi chờ cà phê, Tuấn ngồi cúi đầu, ngó chăm chăm vào màn hình điện thoại. Thi thoảng anh ngước lên nhìn tôi: “Xin lỗi nhé!Tao phải trả lời vài tin quan trọng. Mình chờ Thành và Sơn đến rồi nói chuyện luôn thể !”
            Tôi ngồi lật tờ báo mà đầu óc nghĩ ngợi mông lung. Ngày xưa nhà tôi gần nhà Tuấn nên chúng tôi rất thân nhau. Đi học, đi chơi, đạp xe hái hoa, bắt bướm; từ chơi tạt hình đến đá banh, bóng rổ, lúc nào cũng vui vẻ bên nhau và hai đứa thường tán đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Tốt nghiệp đại học, ai cũng đều bận bịu mưu sinh, ít có thời gian gặp gỡ.
            Nhìn dáng Tuấn cúi đầu tôi chợt nhớ đến thời học luyện thi, bạn chăm chú cúi đầu trên trang sách. Nhưng bây giờ trang sách được thay bằng một chiếc hộp hình chữ nhật, giống như những hành khách mà tôi thường gặp trên xe bus, tàu hỏa. Những chuyến xe không còn là cơ hội để gặp gỡ, làm quen; chất xúc tác đến từ sự thân mật, gần gũi hình như đã biến mất. Những người bạn ngồi gần mà tai người nào cũng gắn tai nghe, các cặp tình nhân ngồi tựa đầu âu yếm, nhưng không còn thủ thỉ những lời yêu thương mà dán mắt vào màn hình điện thoại. Bữa điểm tâm, vợ nói chuyện học của con, chồng liếc vào màn hình, hay ngược lại. Đôi khi điện thoại còn là một cái cớ bận rộn để tránh đối thoại.
            Tôi chợt nhớ đến câu chuyện của một phụ nữ vừa đọc trên trang đời sống lúc nãy, cô miêu tả chiếc điện thoại thông minh của chồng là ‘kẻ thứ ba’. Một phụ nữ khác than phiền là cùng nằm trên giường ngủ nhưng vợ và chồng sống trong hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Có khi chồng còn ‘yêu’ vội để có thời gian trả lời tin nhắn trên FB.

           Xã hội hôm nay luôn khó khăn về những quan hệ giữa người. Một xã hội đang bị tách rời và không còn khả năng đối thoại với người xung quanh. Chúng ta dường như không còn sống cho những giây phút quan trọng. Chúng ta đang có mặt mà không hiện diện. Ngồi nơi đây mà trao đổi với bạn bè ở Pháp, Đức hay ở Mỹ. Chúng ta lấp lửng với hiện thực, suốt ngày chạy đua với thời gian và chiếc điện thoại trên tay.
           Mỗi giây phút trong đời... bỗng trở thành một cái cớ để chụp hình, quang cảnh nào vớ vẩn cũng đủ cho một cuộc ghi hình tự sướng (selfie). Chúng ta đánh giá tầm quan trọng của những khoảnh khắc, dựa vào số lần like nhận được trên Facebook!
           Chúng ta vô tư chạy, hồn nhiên chụp ảnh .... nhưng chẳng ai nhận ra là mình đã và đang đánh mất điều quan trọng nhất còn lại trong đời: sự riêng tư.
          Có phải là đoàn tụ gia đình không nếu mọi người ngồi vào bàn ăn mà không ai rời chiếc smarphone của mình? Hay chỉ là gần đó mà vẫn xa cách núi sông.
          Rồi thông qua chiếc điện thoại kè kè bên cạnh mỗi người đang mở cửa, cho phép cả loài người được bước vào trong nhà mình.
          Đứa cháu của tôi có lần thú nhận, đi đâu mà quên cái điện thoại là thấy như bị lạc ngoài hoang đảo, bơ vơ, mất phương hướng! Nó còn nói là ăn không ngon, ngủ chẳng yên…
            Thấy không khí im lặng khá lâu, Tuấn ngẩng lên, lí nhí xin lỗi. Thấy tôi im lặng anh mỉm cười giải thích là vì công việc nên đã lệ thuộc vào smartphone lúc nào không hay: “Sáng thức dậy, vật đầu tiên tìm là điện thoại. Tối đi ngủ, vật cuối cùng buông ra cũng là điện thoại. Khi điện thoại hết pin là thấy bứt rứt ”.
Tôi ậm ừ cho qua nhưng trong lòng cảm thấy khó chịu. Tôi biết rất nhiều người cảm thấy bất an, thiếu tự tin khi không có điện thoại, thường liếc mắt kiểm tra dù không có bất kỳ thông báo nào.

            Các bạn Thành và Sơn vẫn chưa đến. Tôi lật lật vài trang báo nhưng chẳng có gì để đọc. Toàn là tin tai nạn giao thông hay các vụ lừa đảo, bắt bớ vì tham nhũng. Khi gọi vài cuộc điện thoại vớ vẩn cho đỡ sốt ruột thì Sơn đến. Anh cho biết là trên đường đến bị kẹt xe hơn 30 phút. Vừa bắt tay anh vừa hỏi:
Thành chưa đến sao? Tôi vừa lắc đầu thì từ túi quần của Sơn  phát ra một tiếng “tíc”. Sơn  lôi chiếc điện thoại ra, bấm bấm. “Chà, chờ mãi hôm nay mới thấy thông báo đây!”
           Anh hồn nhiên ngồi xuống, dán mắt vào màn hình, xin lỗi phải dành vài phút để trả lời gấp cho khách hàng .

           Nắng lúc này đã lên cao. Dưới bóng cây phượng đang nở những chùm hoa đỏ rực tôi ngồi yên lặng quan sát những giọt nắng xuyên qua lá soi lóm đóm trên mái tóc và khuôn mặt Tuấn và Sơn thành nhiều vùng đen, trắng. Gió lay. Những vùng đen và trắng như  ảo và thực chập chờn, lay động, có khi trộn lẫn vào nhau.

           Khó thể phủ nhận chiếc điện thoại thông minh (?) giúp con người kết nối với thế giới rộng lớn, liên lạc công việc nhanh chóng nhưng nó cũng khiến con người bị phụ thuộc và ít dành thời gian, quan tâm thực sự cho những người quan trọng trong cuộc sống.Tất cả những đối thoại trực tiếp đều bị thay thế  bởi những tin nhắn. Mọi liên kết bằng ngôn ngữ đã bị giảm thiểu. Những người quen, thật và ảo, bày tỏ sự quan tâm bằng những cái "like" trên mạng thay vì nhìn nhau trực tiếp.
           Truyền thông. Quảng cáo. Công nghệ. Tất cả đang góp phần dạy dỗ và huấn luyện  lớp trẻ lớn lên theo cách tách rời thực tại.
          Nhưng cuộc đời có thể bị khép trong một chiếc hộp điện tử ? Có thể dửng dưng với hiện thực xung quanh mà do lỗi kết nối*, liên kết với những gì ở tận đâu đâu?     
         Tôi nghĩ thử thách lớn nhất của con người hiện nay là giáo dục để kết nối trở lại!

         Đang ngẫm nghĩ thì điện thoại tôi reo. Thành! Anh cho biết đêm qua đi nhậu về, ói mửa rồi vật vã, thức suốt đêm. Sáng nay còn mệt và trên đường đến cà phê với chúng tôi anh lại bị té xe. Không nguy hiểm gì, nhưng quần bị rách gối nên phải chạy về nhà. Trễ rồi, chắc không đến được…
         Nghe xong thông báo Tuấn ngồi nhổm dậy. Nhìn đồng hồ : “Ui chao, hơn 10 giờ rồi à?”
Sơn cũng hỏi: “Trễ vậy sao?”
        Chưa ai kịp nói gì thì Tuấn đã đề nghị: “Lát tao có cuộc hẹn. Hay bữa khác mình gặp nhau nói chuyện đi ! ”
        Sơn nói “OK” rồi đứng lên. Tuấn cũng ngồi dậy. Rồi cả ba cùng về.

T.V.D
Sài Gòn 5/2013

Nguồn : tập san vhnt Quán Văn  số 32 tháng 8-2015


          NHỮNG ĐIỀU GHI ĐƯỢC TRONG GIẤC NGỦ   

Kim Tuấn

Cánh diều tuổi thơ. Nguồn: Internet

Khi tôi trở về có con chim câu nằm trong tổ ấm. Dây thép gai hết rào quanh đồn phòng ngự và người lính đã trở về cày đám ruộng xanh.

Khi tôi trở về có con diều bay đùa trong gió. Ở quê nhà, trên thảm cỏ xanh, có đứa trẻ để bụng lòi chấm rốn đen cười nụ thanh bình. Buổi chiều có con trâu rung mỏ vu vơ như trong giấc mộng.

Khi tôi trở về hai tay níu tim lồng ngực. Giọng hát ru kéo lại dĩ vãng trầm trầm như chưa tắt thở. Có người rủ nhân loại đi xem địa ngục mà không ai trả lời.

Khi tôi trở về mẹ vừa tóc bạc. Đôi mắt nhìn vào tương lai và quên bao nỗi ưu phiền. Con cò lại bay trong đồng ruộng xanh. Lũy tre cúi xuống ưu tư cùng mùi khói un quen thuộc.

Khi tôi trở về tôi sẽ đi thăm bờ sông tuổi nhỏ, tôi sẽ buồn thầm những chuyện ngày xưa và sẽ khóc một mình - vì quê hương tôi bao lần đau khổ, bao lần đắng cay, bao nhiêu tủi hờn. Quê hương tôi ở đó. Quê hương tôi khi còn tuổi nhỏ, khi tôi lớn lên bằng tiếng ru hời. Quê hương tôi bao lần đau khổ, bao lần đắng cay, bao nhiêu tủi hờn.

Khi tôi trở về con chim kể lời ân ái. Bài hát vang xa và vũ khí sẽ xếp thành cầu vồng trong ngày cưới. Nhà mới dựng xây, có tiếng trẻ khóc u oa chào đời. Có người đem tặng em bé quả bom nguyên tử, đứa trẻ đó cười và ôm nó ngủ như ôm quả bóng. Những dãy phố sớm mai thức dậy cùng tiếng chim ca, lũ trẻ con mừng đời thịnh trị và tay yếu cố vồ ôm tương lai của mình.

Khi tôi trở về, khi tôi trở về cuộc đời xuôi chảy. Có bóng trăng xưa soi trên lối vườn, có rừng cây ốm vì nhiều thương nhớ, và khi thức dậy tôi tìm thấy tôi.
KT


Mời nghe Khi Tôi Về. Ca khúc của Phạm Duy từ thơ Kim Tuấn



          QUA SÔNG. THƠ TÔ THÙY YÊN   

Nguyễn Thị Thảo An

Qua sông

Tô Thùy Yên là một tên tuổi lớn trong thi ca Việt Nam. Thời chiến tranh, ông là người lính. Trong thời bình, ông là người tù. Đi lính, làm thơ lính. Đi tù, làm thơ tù. Thơ tù của ông khiến thiên hạ xốn xang, kể cả cai tù cũng phải rúng động. Nhưng thơ lính lại có người “chê”, nhất là giới trẻ. Người ta vẫn quen lối mòn suy nghĩ, thơ lính là thơ hùng, người lính lúc nào cũng lăm lăm tay súng.

Bài Qua Sông, Anh Hùng Tận, Đêm Qua Bắc Vàm Cống, Đãng Tử, Trường Sa Hành… là thơ lính, nhưng mà là thơ buồn. Người lính bơ phờ, mỏi mệt, sau những chuyến quân hành. Người lính “dô dô..”, lính nhậu nhẹt, lính quên đời. Uống để quên những gương mặt bạn bè, đồng đội… mới vừa ngã xuống. Thơ lính của Tô Thùy Yên nói lên tiếng nói tự do, quyền được khóc. Đó là điều nghiêm cấm ở Miền Bắc. Không có bài thơ lính nào ở Miền Bắc có nước mắt cả. Vì vậy thơ lính TTY là tiếng thơ nhân bản cho thân phận con người. Ông Tô không phải chỉ là người lính của Miền Nam, mà còn là người lính của thân phận, của con người. Tuy buồn đấy, nhưng cái nét bi hùng vẫn cuồn cuộn trong thơ:

“Ly rượu rót mời, xin uống cạn.
Bài ca ta hát đến đâu rồi?
Xin hát nốt – còn đi kẻo muộn…
Cho úp ly – bóng xế đường dài…
Bìm bịp chiều chiều kêu nước lớn.
Đi, đi đâu, chèo chống mỏi mê?
Đến ngã ba, đành theo một lối,
Tiếc ngẩn không cùng theo lối kia.
Thoáng nhớ có lần ta đọc trộm
Lược sử ta trong bí lục nào,
Văn nghĩa mơ hồ không hiểu trọn,
Thiên thu loé tắt vệt phù du… “(Đãng Tử)

Trong nhạc Việt, người ta thường ví Phạm Duy là phù thủy âm thanh. Trong thơ, phải ví Tô Thùy Yên là phù thủy của ngôn ngữ. Trong bài Qua Sông, ông dùng những chữ diễn tả thật mới lạ. Như , “trời mốc”, vẽ nên màu trời vần vũ âm âm hơi nước. “xa như nhớ” - chỉ khoảng cách trừu tượng, không thể ước lượng. Chiều mập mờ xiêu lạc dáng cò”. Thi trung hữu họa là đây. Chỉ bằng hai chữ "xiêu lạc dáng cò" Con cò phiêu hốt bỗng dưng hiển hiện trong trí tưởng mọi người,…

“Quán chật xanh lên rừng lính ướt.
Mặt bơ phờ dính gió bao la”

Lần đầu tiên có người diễn tả người lính qua sông là “lính ướt”, mặt “dính gió”,... Những chữ đặc thù của Tô Thùy Yên khiến thơ ông không lẫn với ai được.

QUA SÔNG

Đò nghẹn đoàn quân xa tiếp viện.
Mưa lâu, trời mốc, buồn hôi xưa.
Con đường đáo nhậm xa như nhớ.
Chiều mập mờ xiêu lạc dáng cò.
Quán chật xanh lên rừng lính ướt,
Mặt bơ phờ dính gió bao la.
Khí ẩm mù bay, mùi thuốc khét,
Chuyện tình cờ nhúm ấm cây mưa.
Vang lên những địa danh huyền hoặc,
Mỗi địa danh nồng một xót xa.
Giặc đánh lớn – mùa mưa đã tới.
Mùa mưa như một trận mưa liền.
Châu thổ mang mang trời nước sát,
Hồn chừng hiu hắt nỗi không tên.

Tiếp tế khó – đôi lần phải lục
Trên người bạn gục đạn mươi viên.
Di tản khó – sâu dòi lúc nhúc
Trong vết thương người bạn nín rên.
Người chết mấy ngày chưa lấy xác,
Thây sình, mặt nát, lạch mương tanh…
Sông cái nước men bờ sóng sánh.
Cồn xa cây vướng sáng mơ màng.
Áo quan phong quốc kỳ anh liệt.
Niềm thiên thu đầm cỗ xe tang.
Quê xa không tiện đường đưa tiễn,
Nghĩa tận sơ sài, đám lạnh tanh.
Thêm một chút gì như hối hả,
Người thân chưa khóc ráo thâm tình…

… Nao nao mường tượng bóng mình
Mịt mùng cõi tới, u minh tiếng rền.
Xuống đò, đời đã bỏ quên…
Một sông nước lớn trào lên mắt ngời.

Hai câu cuối,

"Xuống đò, đời đã bỏ quên...
Một sông nước lớn trào lên mắt ngời."

Khiến người ta liên tưởng tới hai câu thơ khác.
"Thùng thùng trống đánh ngũ liên.
Bước chân xuống thuyền nước mắt như mưa."
Đời lính xưa nay, thời nào cũng "Túy ngọa sa trường" cả. Nếu sống sót thì lại chỉ sống bằng ký ức.

NGUYỄN THỊ THẢO AN
6/19/17


          THÔI RA ĐỨNG BÊN LỀ